Bài viết

Phẫu thuật mũi lần 2@rhino-redo

Hồi phục sau phẫu thuật tháo bỏ khoảng ba tháng + tuôn tràn chuyện linh tinh dài ngoằng (..) + ngày phẫu thuật…

Xin chào, mình là 까탈레나. Hôm nay mình đến bệnh viện và trong lúc được bác sĩ tư vấn, mình đã nhờ giải thích lại phương pháp phẫu thuật nên đã nghe lại một lần nữa để xác nhận. Có lẽ bác sĩ nhìn tình trạng của mình và biết rằng mình thật sự không làm được gì, chỉ quanh quẩn trốn ở nhà, ngày nào cũng cố gắng ăn uống và uống thuốc (Rukio) thật đều đặn, thậm chí còn béo lên thấy rõ, nên trong lúc tư vấn bác sĩ mới nói rằng trong tình huống như thế này, dù không ở cạnh tận mắt nhìn thì vẫn biết mình hẳn đã buồn khổ đến mức nào... Rằng từ góc nhìn của bất kỳ ai, hay từ bất kỳ ai từng trải qua, đây đều là một tình huống rất khó khăn... và mình thật sự phải cố gắng chịu đựng... Bác sĩ luôn lo cho mình như vậy... ) Cuối cùng, bác sĩ đồng ý sẽ trực tiếp mổ cho mình trong tháng này (nước mắt hạnh phúc... ㅜㅜ) Nhưng rồi khi mình nói chuyện chi phí với chị coordinator, tim mình như chùng xuống.. Trước hết, số tiền quá đỗi choáng váng, có lẽ lần đầu tiên trong đời mình sẽ phải dùng đến hình thức trả góp khá dài... ư huhu ㅜㅜ Mọi người thường phẫu thuật bằng tiền dành dụm cho chuyến đi đúng không? Tự nhiên mình thấy ngưỡng mộ vô cùng những phụ nữ làm nghề chuyên môn, được công nhận năng lực, và kiếm tiền bằng tài năng của mình.. Mình từng làm freelancer nên sau khi bị co rút, cho đến tận gần đây đời sống xã hội (kiếm tiền, thu nhập) đột ngột bị cắt phăng, bị chặn lại hoàn toàn, rồi số dư mà mình vẫn tự hào là đã dành dụm rất chăm chỉ cứ thế vơi dần đi, đó là một trải nghiệm vừa thót tim vừa rợn người (trong tài khoản thật sự ngày càng chẳng còn bao nhiêu tiền, rồi tiền internet lại bị rối vì đứng tên người nhà nên mình không biết, đến khi bỗng nhiên bị ngắt hẳn mới hoảng loạn... + Để chuẩn bị trước cho việc sau này hồi phục hoàn toàn sau phẫu thuật rồi sẽ làm việc tích cực trở lại, internet và laptop là thứ bắt buộc, vậy mà mình còn bị ransomware hack trên MacBook hai lần liên tiếp, trong khi đó khoản tiền để thay ổ cứng lần này cũng không có nổi (còn đắt hơn cả chi phí tháo bỏ), nên phải vật lộn trong cảnh nghèo túng. Vì không có Word thì mình không làm việc được, nên mình cắn răng mua một chiếc netbook rẻ tiền, vậy mà mới mua được một tháng thì ba con ốc lần lượt lỏng ra từng cái một, rồi đến lúc internet bị ngắt rồi kết nối lại thì lại xảy ra tình huống chẳng hiểu nổi người ta đang nói cái quái gì khi bảo là không thể kết nối với internet... Mình cũng chẳng thể đấu với máy móc nên đành mặc kệ.. ) Những chuyện như vậy đã xảy ra, và gần như là chuỗi bất hạnh liên tiếp trong lúc mình sống ẩn dật, dù muốn sống tích cực đến đâu thì vẫn cứ có cảm giác như sao mình làm gì cũng có người cố tình chọc phá một cách rất nặng nề.... ㅜㅜ Vậy nên có lẽ mình sẽ phải dùng đến cơ hội vay mượn từ gia đình, những người ít nhiều cũng đã biết tình trạng của mình mà vừa áy náy vừa ngại ngùng hết sức... nếu từng chút một đi vay thì (thật ra mình cũng không biết có được không, vì mình đâu còn ở tuổi đầu hai mươi nữa...) có lẽ sẽ không bị thành người nợ xấu.. Nợ ngân hàng cũng đáng sợ mà, đúng không?... Học phí đại học của mình cũng là vừa gần như không nghỉ ngày nào vừa cắm đầu làm việc mà trả xong một lần, rồi sau đó cũng có một thời gian dài khổ sở đến mức phải ngậm ngón tay.. ㅜㅜ Mọi người, hôm nay mình thật sự rất biết ơn bác sĩ hiện tại, một người có trái tim ấm áp và mình tha thiết mong từ nay về sau bác sĩ sẽ trở thành bác sĩ mũi trọn đời của mình, cùng với chị coordinator thường ngày không phải người phụ trách của mình nhưng hôm nay là lần đầu tiên mình gặp (chị coordinator phụ trách hôm nay nghỉ), người đã cố gắng hết sức để mình thấy thoải mái và được tiện lợi nhất có thể (trong hoàn cảnh đó chị ấy còn tự tay cầm hộ chiếc áo khoác khá nặng của mình, lại rất biết lắng nghe). Vì vậy hôm nay mình đã làm điện tâm đồ + xét nghiệm máu và đặt cọc rồi! (Họ nói tiền đặt cọc, ngoài phí xét nghiệm, nếu sau này không phẫu thuật thì sẽ được hoàn lại toàn bộ.) Thật kỳ lạ, mỗi lần mình đến bệnh viện này thì tâm trạng vốn rối như tơ vò đến phát điên lại tan chảy như tuyết tan vậy. Mình cũng không hiểu lắm. Mình vốn không phải kiểu người dễ dàng như vậy đâu. Mình rất hay nghi ngờ người khác, cũng khá kén chọn theo cách của riêng mình, và từng là kiểu con gái mà nói thẳng ra là trước đây còn xem liền mạch cả cảnh phẫu thuật thẩm mỹ, thậm chí cảnh phẫu thuật chuyển giới mà vẫn thấy cũng chẳng có gì đặc biệt. Những bạn nào muốn biết thông tin về bệnh viện, chi phí tháo bỏ, hay bác sĩ sẽ trực tiếp mổ cho mình: dạo này mình thật sự không thể lên mạng thường xuyên, nên có lẽ không thể trả lời ngay từng lần được, nhưng mình đang cố gắng nhất có thể để trả lời không sót một ai.. Và mình nghe nói viết chữ cái đầu tên bệnh viện thì được, nên nếu mình viết ‘ㅂㄴㅂ*, bốn chữ (nguyên âm a.o.a.i.)’ mà lỡ không được thì hãy để lại bình luận cảnh báo mình xóa nhé. Thông tin chân thật là để chia sẻ cùng nhau mà. Mình chỉ mong đừng có một ai vì tin nhầm điều gì đó mà đi nhầm vào một bệnh viện kỳ quặc. Chỉ riêng mình thôi mà đã từng có lúc nghĩ, nếu lỡ đi nhầm bệnh viện và thành chuột bạch thí nghiệm thì biết làm sao; ư.. Và có thể nghe hơi sáo rỗng, nhưng... đến cả những chị em hoặc anh em nào như mình, đột nhiên gặp phải biến chứng co rút mà chưa từng nghĩ tới, hoảng loạn đến mức cảm nhận được khủng hoảng của cuộc đời và tuyệt vọng sâu sắc... thì ai cũng sẽ có một quãng thời gian như địa ngục phải chờ đợi, và cũng sẽ có khó khăn tài chính, nhưng mong là chúng ta đừng mang tâm niệm xấu.. chỉ cần cố thêm một chút nữa, thêm một chút nữa, rồi hãy cùng chịu đựng thật tốt quãng thời gian bất an tưởng như vô tận mà chúng ta biết, để cuối cùng có kết quả tốt và rồi lại có thể mỉm cười. Trước khi phẫu thuật mình sẽ lại ghé viết vài dòng cho đỡ buồn. Xin lỗi vì mình cứ ở nhà gần như suốt, không có ai nói chuyện nên lời lẽ ngày càng dài ra... cái này đúng là than thở hơn là giúp ích... Dù sao thì, tất cả mọi người đang truy cập, cố lên nhé :) Mình thật lòng mong từng người một đều sẽ giải quyết ổn thỏa.

PS. Mình đã chia tay người yêu từ lâu rồi, anh ấy thậm chí còn không biết mình đã phẫu thuật mũi, và anh ấy là người nước ngoài. Ngày mình được xác nhận bị co rút, lúc bước ra khỏi bệnh viện mình đã tự mình hoảng hốt đến mức xử lý dọn dẹp hết luôn rồi, nhưng chắc chắn cũng sẽ có những bạn đang có người yêu... mình thật sự rất tò mò không biết mọi người đã thế nào ㅜㅜ Dạo gần đây anh ấy cứ liên tục nhắn liên lạc. (Thật ra đâu thể nói kiểu: “Mũi mình bị co rút rồi, chắc anh nhìn thấy sẽ tụt hứng luôn” được đúng không........) Nếu ai có thể chia sẻ, xin hãy nhắn riêng cho mình nhé!

좋아요 3

Chưa có bình luận.

Bài khác cùng danh mục