Vì bị sai khớp cắn + móm nên hồi nhỏ tôi đã niềng răng rất lâu. So với trước thì đã cải thiện khá nhiều, nhưng cuối cùng vẫn không chỉnh được đến mức khớp cắn bình thường là răng trên phủ lên răng dưới, và tôi được nói rằng nếu muốn tốt hơn nữa thì phải làm phẫu thuật hai hàm. Bây giờ dĩ nhiên vẫn vậy, nhưng hồi đó với tôi khi còn là học sinh và bố mẹ tôi thì phẫu thuật hai hàm vừa quá tốn kém vừa rất đáng sợ, nên tôi đã nghĩ cứ sống như thế này thôi. Nhưng rồi dần dần tôi bắt đầu quan tâm đến việc ăn mặc, cũng thường xuyên chụp ảnh hơn, nên tôi lại hay nhìn mặt mình nhiều hơn. Thế là khuôn mặt nhìn nghiêng phẳng lì, gương mặt bất đối xứng do khớp cắn không chuẩn, cùng chút móm nữa... tất cả đều trở thành mặc cảm của tôi. Từ lúc đó tôi bắt đầu nghĩ lại về phẫu thuật hai hàm, và cuối cùng đã lấy hết can đảm đi tư vấn trước khi quá muộn. Sau khi tìm kiếm đủ kiểu, 'Wai Oral' là nơi nổi bật nhất, và sau khi tư vấn với bác sĩ trưởng và quản lý... nghe giải thích rất chi tiết + phẫu thuật 1 lần/ngày + thấy sự tự tin của họ, tôi lập tức nghĩ rằng 'mình sẽ làm ở đây', nên không đi thêm bệnh viện nào khác mà đặt lịch luôn. May mà thời gian vừa khớp, nên ngay trong ngày tôi đã được lấy mẫu wafer, chụp ảnh, đi nội khoa và làm xét nghiệm máu xong rồi về nhà.
<Trước phẫu thuật> Tôi nhịn ăn, tìm đọc rất nhiều review, rồi chuẩn bị sẵn những món cần thiết (hộp đựng sốt, quần lót dự phòng, tăm bông, iPad, khăn ướt, son dưỡng môi, gương đứng, v.v.), sau đó đi ngủ.
<Ngày phẫu thuật> 9 giờ 40 tôi đến bệnh viện, thay đồ bệnh nhân, gặp bác sĩ trưởng và quản lý, súc miệng, chuẩn bị tinh thần rồi vào phòng mổ. Tôi bước vào với tâm trạng run rẩy, nhưng đến câu “hãy hít thật sâu” thì tôi ngất đi, và khi mở mắt ra thì đã ở phòng bệnh. Ca mổ của tôi bắt đầu sau 10 giờ và kết thúc nhanh chóng trước 2 giờ. Sau phẫu thuật, tôi hít thở rất mạnh để đẩy khí gây mê ra ngoài. Trong các review của người khác, họ nói khí gây mê làm buồn ngủ kinh khủng, nhưng lạ là tôi không buồn ngủ chút nào. Chắc mỗi người mỗi khác. Ngược lại, vì tôi phẫu thuật bằng IVRO nên miệng bị buộc lại, việc thở cực kỳ khó khăn. Vừa tỉnh dậy tôi chỉ thở bằng mũi, nhưng đến lúc nào đó mũi bị nghẹt cứng lại, tôi cảm giác như mình sắp chết... lẽ ra tôi nên tập thở bằng miệng từ trước, qua khe răng... Nhưng cô y tá đã trấn an tôi, bảo cứ từ từ thở bằng miệng, nên tôi mới bình tĩnh lại được. Và vì tôi phải ngồi trên giường cùng một tư thế suốt cả ngày, cơ thể rất khó chịu, chân cũng đau vô cùng, nhưng mẹ tôi đi cùng làm người chăm sóc đã liên tục nói chuyện với tôi và xoa chân cho tôi, nên tôi thấy rất thoải mái và thật sự biết ơn. (Tôi nghĩ những ai đi mà không có người chăm sóc đi cùng thật sự rất giỏi...) Bác sĩ trưởng và quản lý cũng ghé qua trước khi tan làm, nói rằng 'Ngày mai sẽ dễ chịu hơn, cố chịu thêm một chút thôi', nên tôi tin và cố gắng chịu đựng. Suốt đêm tôi gần như không ngủ được, chỉ tập trung vào việc chỉ thở bằng miệng chứ không phải bằng mũi. Tôi chán đến mức chỉ mong nhanh qua hết một ngày. (Vì không thể cử động, cô y tá thường xuyên đến thay túi đá, kiểm tra bình tiểu và chăm sóc rất kỹ.)
<Ngày thứ hai> Tôi gần như thức trọn ngày... Sáng ra họ rút ống tiểu, rồi khi bác sĩ trưởng đi làm đến, ông kiểm tra tình trạng và rút ống dẫn máu cho tôi. Cả hai đều không đau! Bây giờ tôi có thể tự đi nhà vệ sinh, và vì bác sĩ bảo phải đi lại nhiều nên tôi đã đi lòng vòng khắp bệnh viện. Hôm qua tôi chỉ ngồi một chỗ nên thấy bí bách, mông với chân cũng đau, nhưng vừa đi lại một chút là thấy sống lại luôn! Y tá đưa cho tôi 2 chai New Care bảo uống, nhưng tôi không tài nào nuốt nổi nên chỉ uống một ít rồi mang phần còn lại về nhàㅜㅜ Và ngày thứ hai tôi vẫn không ngủ tử tế được, chỉ chờ trời sáng và chờ đến lúc được xuất viện.
<Ngày thứ ba, ngày xuất viện> Vì ngày xuất viện là Chủ nhật nên ngay từ ngày phẫu thuật tôi đã mua sẵn thuốc được kê. Sáng ra tháo truyền dịch, làm laser giảm sưng, thu dọn đồ đạc, cuối cùng gặp bác sĩ trưởng lần nữa, nói chuyện một chút rồi xuất viện! Vừa về đến nhà tôi uống thuốc, súc miệng rồi ngồi trên sofa tiếp tục kéo siết và chườm lạnh liên tục. Mặt sưng phồng lên rất nhiều. Và so với lúc ở bệnh viện, tôi bắt đầu ngủ được từng chút một, và ngay cả khi ngủ ban đêm tôi cũng phải tiếp tục chườm lạnh, nên cứ tỉnh dậy liên tục để thay.
<Từ ngày 4 đến ngày 6> Sưng đạt đỉnh cao nhất + bầm vàng bắt đầu xuất hiện. (Riêng tôi thì từ ngày 6 bắt đầu chườm ấm) Và sau khi rút ống trong mũi ở bệnh viện, mũi không còn nghẹt nhưng nước mũi lại bắt đầu chảy liên tục không ngừng, cho nên khi ngủ, khi đi dạo, tôi nhất định phải dán gạc bệnh viện cho ở mũi và sinh hoạt như vậy. (Nghe nói có thể chảy đến cả một tháng.) Sau phẫu thuật, mũi bị hếch lên như mũi heo nên hơi khó chịu, nhưng... tôi cũng quyết định chấp nhận cả tác dụng phụ này... và chỉ biết chờ xem khi sưng vùng nhân trung giảm xuống thì có thể trở lại khôngㅠㅠ Vì miệng bị buộc nên trong thời gian ở nhà tôi chỉ ăn những thứ có thể uống như New Care, nước bí đỏ, Bifidus. Tự gội đầu rất khó nên tôi ra tiệm làm tóc để gội, và tôi vẫn không nằm xuống ngủ mà ngồi trên sofa ngủ.
<Tuần 1> Tôi đến bệnh viện, làm laser giảm sưng, bác sĩ trưởng kiểm tra tình trạng và khử trùng phần chỉ khâu cho tôi. Chỉ khử trùng một chút thôi cũng xót nên tôi hơi rơm rớm nước mắt, nhưng đến lúc xong hết thì lại ổn. Tóm lại ca phẫu thuật diễn ra tốt, và tôi được dặn phải chăm súc miệng hoặc dùng Waterpik thật đều, rồi về nhà.
<Tuần 2> Tôi đã đọc nhiều review nói rằng tháo chỉ rất xót nên đi với tâm trạng khá sợ. Cũng như lần trước, tôi làm laser giảm sưng rồi vào phòng khám để bác sĩ trưởng tháo chỉ. Bác sĩ đã nói trước là sẽ đau, nên tôi nắm chặt hai tay rồi nằm xuống. Nhưng ngoài dự đoán, thứ đau hơn việc tháo chỉ có lẽ là việc bị kéo miệng... nên tôi lại rơm rớm nước mắt... (Vừa xong vừa ngồi dậy là tôi lau nước mắt trước tiên...) Dù vậy thì cũng không đau nhiều như tôi lo, may quá! Và từ hôm đó tôi được nói là có thể tự tháo lắp wafer, cũng có thể đánh răng, và còn được hướng dẫn cách đeo dây thun. Bên trái thì dễ, nhưng phía dưới bên phải thì con vít như cắm quá sâu vào lợi, nên rất khó đeo dây thun... loay hoay khá lâu rồi nhờ y tá giúp tôi mới đeo được và về nhà. Về nhà nghỉ một chút, rồi vì hai tuần không đánh răng nên thấy quá khó chịu, tôi lập tức tháo dây thun, lấy wafer ra rồi đánh răng luôn. Cảm giác sạch sẽ cực kỳ. Nhưng vì trong miệng vẫn còn sưng hay sao ấy? nên mỗi lần đánh răng đều chảy máu và đau... Dù vậy tôi vẫn cố với suy nghĩ rằng được đánh răng đã là quá tốt rồi. À, từ hôm đó tôi bắt đầu ăn kem, bánh castella với sữa, và sữa chua, thấy như được sống lại!!
Cảm ơn mọi người đã đọc review của tôiㅎㅎ Nếu có gì thắc mắc thì cứ comment nhé!!