Trước<ảnh chính diện trước mổ>Trước<ảnh nghiêng trước mổ>Sau<ảnh chính diện sau mổ>Sau<ảnh nghiêng sau mổ>Sau<ảnh 45 độ sau mổ> [Trước mổ] Hồi nhỏ, tôi đi nha khoa để niềng răng hô, rồi nhờ chẩn đoán của bác sĩ mới biết mình bị móm. Nhưng vì chi phí phẫu thuật và thời gian điều trị nên tôi cứ phân vân, cuối cùng lỡ mất thời điểm điều trị và chỉ niềng răng cửa. Răng cửa thì đã được chỉnh ngay ngắn, nhưng khớp cắn sai kiểu răng hàm dưới che lên răng hàm trên, cộng với việc xương hàm vẫn tiếp tục phát triển cho đến khi trưởng thành, nên nhìn bên ngoài cũng thấy rất rõ. Chắc mọi người cũng biết, trường hợp của tôi vì xương hàm nhô ra nên thường xuyên bị khó tiêu đến mức không thể nhai đồ ăn bình thường. Thời còn đi học, tôi cũng bị trêu rất nhiều vì những nhân vật hay người có cái cằm nhô ra như mình, lúc chụp ảnh thì chỉ biết che bằng tay hoặc khẩu trang, dần dần tôi sợ chụp ảnh đến mức rất ám ảnh. Người xung quanh lúc nào cũng bảo vì cằm tôi nhô ra nên dù bình thường mặt không biểu cảm vẫn hay hỏi tôi có đang giận không. Lại thêm kiểu nét mặt giống Joker mỗi khi cười làm tôi càng ghét hơn. Với những ai bị móm nặng thì có thể thấy cũng bình thường, nhưng nỗi tự ti của riêng tôi ngày càng lớn. Khi trưởng thành, sau thời gian dài đắn đo, để giải quyết tình trạng khó tiêu thường xuyên và mặc cảm của mình, tôi quyết định phẫu thuật.
Sau khi quyết định mổ, vì tôi sống ở tỉnh nên dù sao đây cũng là một ca đại phẫu, tôi muốn chọn bệnh viện thật cẩn thận. Ban đầu tôi đã đi tư vấn ở khoa phẫu thuật thẩm mỹ với ý định chỉnh đường nét khuôn mặt, nhưng 3 trong số 4 bệnh viện đều nói đây là ca chỉnh hàm, nên tôi chuyển sang nghĩ đến bệnh viện chuyên khoa phẫu thuật hàm mặt. Sau khi tìm hiểu, tôi đã đến thăm 2 nơi. Trong đó, phòng khám nha khoa hàm mặt mà tôi ghé cuối cùng có rất nhiều điểm khiến tôi hài lòng.
1. Kinh nghiệm của bác sĩ trưởng và số lượng ca phẫu thuật rất nhiều 2. Trưởng phòng và các y tá rất thân thiện 3. Bệnh viện và cơ sở vật chất sạch sẽ, gọn gàng 4. Nắm bắt chính xác nhu cầu và đưa ra hướng phẫu thuật thực tế Bác sĩ trưởng tôi thường xem trên YouTube nên có cảm giác thân quen trong lòng, nhưng lúc tư vấn thì tôi hơi lo lắng. Tuy nhiên, với tôi thì điều đó lại trở thành điểm tốt giúp tăng thêm sự tin tưởng. Việc bác sĩ giải thích rõ ràng ca mổ đúng thứ tôi cần và đưa ra cách giải quyết cụ thể đã khiến tôi quyết định bệnh viện này mà gần như không do dự.
[Trước mổ] Sau buổi tư vấn đầu tiên, trưởng phòng không bắt tôi phải tự ghi chép riêng mà hướng dẫn tất cả rất tiện qua KakaoTalk. Nếu có thắc mắc thì chắc hẳn sẽ khá phiền, nhưng chị ấy vẫn trả lời rất nhanh và thân thiện, điều đó làm tôi rất thích. Sau khi chốt mổ và đến bệnh viện lần đầu, tôi chụp wafer, chụp ảnh và chụp CT. Mọi người đều nói trước mổ sẽ ăn hết những món mình thèm, nhưng vì lời bác sĩ nói rằng càng tăng cân thì càng dễ sưng, nên tôi cũng đã cố gắng kiểm soát cân nặng một chút.
[Ngày phẫu thuật (10/2)] Vì sống ở tỉnh nên tôi đi tàu đến bệnh viện rất nhanh. Bệnh viện khuyên nên đến trước giờ mổ khoảng 30 đến 40 phút để chuẩn bị. (Còn tôi thì do hơi trễ giờ một chút.. nên khá vội) Tôi xem các bài đánh giá hậu phẫu của các tiền bối trên YouTube rồi chuẩn bị đồ vào vali, nhưng... theo tiêu chuẩn của tôi thì chỉ cần những thứ thật sự cần thiết sau đây thôi.
1. Những thứ nên mang theo - Ổ cắm kéo dài nhiều lỗ: trong bệnh viện không có nhiều chỗ cắm, nên tôi khuyên nên mang theo một cái. - Khăn giấy, khăn ướt: trong bệnh viện cũng có, nhưng nên tự mang một bộ mềm mại. - Sạc điện thoại: ở bệnh viện chán lắm, nên sạc là vật bắt buộc. - Áo hoodie hoặc mũ bucket: rất hữu ích khi về nhà. - Tất ngủ: tôi không dùng vì tôi hay nóng, nhưng nếu ai hay lạnh tay chân thì có sẽ tốt hơn. - Quần lót dự phòng: nếu nằm viện 2 ngày thì nên mang một bộ. - Ý chí: ngồi ngủ thật ra khá vất vả, nên tôi thấy đây là thứ quan trọng nhất.
2. Không cần mang - Máy tạo ẩm: bệnh viện đã có máy tạo ẩm lớn. - Cốc giấy: bệnh viện đã chuẩn bị sẵn, chỉ cần lấy đi lấy nước, hai cái là đủ. - Hộp đựng sốt của Daiso: tôi thấy bẻ một góc cốc giấy rồi uống tiện hơn, nên không cần. - Ghế ngồi khoét lỗ kiểu donut: bệnh viện đã có sẵn một cái. - Gối kê cổ: cái này bệnh viện cũng có.
3. Những thứ cần chuẩn bị ở nhà - Ghế ngồi khoét lỗ kiểu donut: ở nhà cũng phải ngồi ngủ một thời gian, xương cụt đau khủng khiếp. - Bàn chải trẻ em: thật sự rất cần và dùng rất hữu ích. Vì miệng không há được nhiều nên loại nhỏ rất tốt. - Thìa ăn dặm: nếu không có thìa nhỏ, loại silicone dùng khi ăn rất tiện. - Máy tạo ẩm: nếu tình trạng nghẹt mũi kéo dài thì có lẽ sẽ cần. - Gối tam giác: nếu không có ghế recliner thì tôi thật sự khuyên mạnh. Rất hữu ích khi ngồi ngủ. - Tăm bông: rất tốt khi thay gạc và lau nhẹ ở vùng mũi đang bị nghẹt. - Gương gập: khi ăn phải nhìn miệng mà ăn, có thì rất tiện. - Túi chườm nóng: mua trên Coupang thì dùng rất hữu ích.
Trước khi vào phòng mổ, tôi tự chụp bức ảnh mặt cuối cùng, súc miệng rồi vào phòng mổ. Các chị y tá chuẩn bị cho tôi, và ngay khi nhắc đến gây mê thì tôi có lẽ đã mất ý thức luôn. Khi tỉnh lại lần nữa, tôi nghe thấy tiếng các chị y tá vừa vỗ vai vừa gọi tôi dậy. Nghe chị y tá nói ca mổ đã kết thúc an toàn, tôi thấy yên tâm hẳn. Tất cả những ai mổ một mình hãy cố lên. Với tôi, người chưa từng trải qua đại phẫu, 8 tiếng sau mổ là khoảng thời gian quá đỗi khó khăn. Bên tôi chỉ bị nghẹt một bên mũi nên việc thở cũng khá ổn. Trong miệng tôi cắn nẹp cắn, và hai bên mũi có ống dẫn. Tôi đang đặt gạc ở nhân trung, nó giúp hứng chút nước mũi hoặc máu chảy ra từ mũi, nên tôi thường xuyên thay gạc dự phòng mà chị y tá đưa. Khi đầu óc tỉnh hơn một chút, tôi báo với bạn bè là ca mổ đã kết thúc tốt đẹp và cũng báo bình an cho gia đình. Có vẻ các chị y tá vất vả hơn tôi rất nhiều. Cứ mỗi giờ, họ đo huyết áp và độ bão hòa oxy cho tôi, kiểm tra truyền dịch, thay túi đá thường xuyên và theo dõi nhiệt độ. Trong toàn bộ quá trình hồi phục, tôi cảm thấy đêm đầu tiên là giai đoạn khó khăn nhất. Ngủ ngồi đã khó, mà cảm giác đau cũng dần dần xuất hiện, còn khi túi đá hết lạnh thì lại thấy nóng rát. Cứ nghĩ “chắc đã qua 1 tiếng rồi” mà mở mắt ra thì mới trôi qua 20 phút, thật sự rất khổ sở. Lúc đó tôi nhớ rất nhiều đến những lời các tiền bối đã nói trong phần review. Dù vậy tôi vẫn tự nhủ khổ tận thì sẽ đến ngày vui, nên cố gắng chịu đựng hết mức. Suốt đêm, các chị y tá thay túi dẫn lưu và túi nước tiểu cho tôi, rồi giao tiếp với tôi bằng quyển sổ vẽ có sẵn ở bệnh viện, thế là trời sáng. Sáng ra nhìn thấy bác sĩ trưởng còn vui hơn cả mong đợi. Nghe nói sẽ tháo ống ra, tôi lại càng vui hơn.
[Ngày nằm viện thứ 2 (11/2)] Sáng ra tháo ống thông tiểu và túi dẫn lưu thì tôi thấy cơ thể nhẹ hẳn, dễ cử động hơn nhiều. Vì đã sống kiểu ngồi cả một ngày nên toàn thân cứng đờ, có thể đi lại được khiến tôi rất hạnh phúc. Bác sĩ trưởng chỉ tôi cách cắn wafer đúng khớp cắn, lúc đầu rất lạ và khép miệng cũng thấy khó. Ngay cạnh phòng tôi có nhà vệ sinh, nhưng bác sĩ nói đi lại nhiều sẽ tốt hơn nên tôi cố gắng đi đến nhà vệ sinh xa hơn. Hơn nữa, nhà vệ sinh ở sảnh bệnh viện cũng rất tốt. Trong lúc giết thời gian bằng máy tính bảng hoặc điện thoại ở bệnh viện, các chị y tá cũng mang cho tôi đồ chăm sóc mới và cả đồ súc miệng. Khi tôi thử dùng hộp đựng sốt để đựng nước, chắc là mua nhầm loại nên bóp mãi chẳng ra, cuối cùng đành dùng cốc giấy uống cho sảng khoái. Có gì đó để ăn uống thì thấy như được sống lại. Buổi tối bác sĩ trưởng nói tôi hồi phục tốt, và tôi cũng ngủ lâu hơn một chút so với ngày đầu. Dù vậy giữa đêm tôi vẫn tỉnh dậy, và chị y tá trực đêm đã giải thích cho tôi về đơn thuốc cũng như tờ hướng dẫn để sinh hoạt sau khi xuất viện. Vì sau khi xuất viện sẽ phải tự lo một mình nên tôi nghe giải thích rất chăm chú.
[Ngày xuất viện (12/2)] Lúc này tôi đã thấy ngột ngạt và chỉ muốn về nhà thật nhanh. Trước khi trời sáng, họ tiêm thuốc vào đường truyền, mọi người đều nói sẽ buồn nôn, nhưng tôi lại chẳng thấy gì cả. Sau khi truyền xong, khoảng 9 giờ thì cũng tháo luôn đường truyền. Tháo xong tôi thay quần áo, sắp xếp hành lý lại và còn được chiếu laser giảm sưng. Chào tạm biệt bác sĩ trưởng và các chị y tá, tôi cầm đơn thuốc đi hiệu thuốc lấy thuốc rồi về nhà. Dù phải đi tàu, đi tàu điện ngầm và đi xe buýt về nhà, nhưng vì thấy hơi quá sức nên tôi cứ nghỉ giữa chừng rồi mới di chuyển tiếp. [Ngày 1 ở nhà (12/2)] Về đến nhà, tôi uống sữa đậu nành đã đặt sẵn từ trước và cứ uống thường xuyên để sống sót. Thuốc kê đơn không phải thuốc bột mà là thuốc viên, nhưng tôi vẫn cố nhét qua khe miệng không há ra được rồi nuốt rất chăm chỉ. Vì chia thuốc ra từng viên một để uống nên cũng có hơi ho, nuốt không dễ, nhưng tôi vẫn cố uống cẩn thận. Thật sự, chỉ cần ho thôi là đã thành tình huống rất nguy hiểm, nên tôi cố tránh ho, xì mũi và cúi đầu hết mức có thể. Khi có nước mũi chảy ra, tôi thay gạc dự phòng rồi dùng tăm bông chỉ lau phần miệng mũi để xử lý. Sáng và tối tôi cũng cố gắng đi bộ nhiều. Tôi cũng chăm chỉ đeo băng mặt và chườm đá.
[Ngày 2 ở nhà (13/2)] Uống mãi sữa đậu nành thì quá mệt, nên ngày này tôi ăn cháo bí đỏ. Vì mũi tôi không bị nghẹt, nên trong lúc thay gạc dự phòng được phát, tôi cẩn thận dùng tăm bông lau sạch nước mũi và vảy máu. Bệnh viện cũng dặn là phải uống thuốc đều, nên sau khi ăn tôi cũng uống thuốc đầy đủ. Vì há miệng rất khó, nên ăn một bữa mất gần 1 tiếng. Khó tìm đúng vị trí trong miệng nên tôi ăn trong lúc nhìn gương.
[Ngày 3 ở nhà (14/2)] Sáng dậy thì như có một vầng trăng tròn treo trên mặt. Tôi đã xem rằng ngày thứ 4-5 sau mổ là lúc sưng nhiều nhất, nên tự hỏi sẽ sưng đến mức nào, thế mà quả thật sưng kinh khủng. Dù vậy, nếu đi bộ buổi sáng thì có thể thấy mặt bớt sưng, nên tôi đi rất thường xuyên. Khi đi bộ nhiều thì sẽ đi qua khá nhiều quán ăn, mùi dầu gà rán thật sự rất kích thích. Vì chỉ ăn cháo bí đỏ mãi nên cũng ngán, tôi còn xay nửa bát cháo ở Bonjuk để ăn, và nó ngon đến mức không ngờ. Lúc ngủ, dù trước khi ngủ tôi vẫn tự nhủ sẽ ngủ ngon, nhưng thời gian này tôi vẫn phải ngồi ngủ nên không thể ngủ một mạch được.
[Ngày 4 ở nhà (15/2)] Sáng dậy thấy mặt hơi căng, và có lẽ vì tôi vô thức nằm xuống nên mặt lại sưng hơn. Trong lúc đi bộ buổi sáng, tôi nhắn KakaoTalk cho trưởng phòng nói rằng mặt tôi sưng quá nặng, thì chị ấy bảo sưng kiểu như muốn nổ tung mới là bình thường, nghe vậy tôi vừa yên tâm vừa buồn cười. Trưởng phòng là nhất!! Vì việc nuốt thức ăn quá khó nên tôi không ăn thường xuyên, mà lại thích những thứ có thể uống được. Thế là tôi cũng uống rất nhiều trà sữa Gong Cha không trân châu. Do mấy ngày liền không ngủ trọn giấc nên ban ngày tôi cũng hay ngủ trưa và cố hồi phục nhanh hơn.
[Ngày 5 ở nhà (16/2)] Ngay cả ngày trước khi đến bệnh viện, tôi vẫn chăm sóc y như vậy. Vì ăn cháo nhiều nên ngán, hôm đó tôi thử đặt món risotto, cũng tương tự cháo. Quả thật khác cháo ở chỗ nuốt qua cổ họng khó hơn. Vì vậy tôi chỉ ăn một miếng rồi để lại. Trong lúc sưng giảm xuống tôi cũng chụp ảnh, và khi mặt sưng nhiều tôi cũng chụp lại để làm kỷ niệm. Tôi vốn không phải cơ địa dễ bầm tím nên không có vết bầm. Đồ ăn thường hay dính vào wafer hoặc răng, nhưng vì ở nhà tôi có máy tăm nước nên tôi cố gắng súc miệng thật kỹ bằng nó.
[Ngày 6 ở nhà, đi bệnh viện (17/2)] Sau một tuần ở nhà, đây là ngày đầu tiên sau mổ tôi quay lại bệnh viện. Đến bệnh viện, nghe bác sĩ trưởng nói tôi hồi phục tốt, tôi rất vui. Bây giờ có thể tháo wafer ra lắp vào lại, nên tôi học rất kỹ cách làm và bác sĩ trưởng cũng kiểm tra cho tôi. Sau khi khám xong, tôi ăn mì kalguksu, dù phải dùng kéo cắt nhỏ rồi ăn, nhưng ăn dễ hơn nhiều và cũng rất ngon, nên tôi đã ăn khá nhiều. Bác sĩ cũng nói bây giờ có thể dùng bàn chải trẻ em để đánh răng, nên tôi đã làm rất chăm chỉ.
[Ngày 7 đến ngày 13 ở nhà (18/2~23/2)] Sau lần đến bệnh viện đó, sinh hoạt hằng ngày vẫn diễn ra như cũ. Ở nhà thì ăn cơm, súc miệng, đi bộ, tắm rửa và cứ thế sinh hoạt. Đến lúc này tôi bắt đầu thèm đồ cay khủng khiếp. Có lẽ vì vốn dĩ cũng rất thích, nên tôi đã làm món mì trộn có sẵn trong nhà để ăn lần đầu. Quả thật vì đã lâu không ăn cay nên bắt đầu đổ mồ hôi và thấy rất cay. Thời gian này hình như tôi sống bằng các món như mì cốc, japaghetti, kalguksu, cháo... Ngoài ra, trước đây tôi vốn thuộc dạng hơi nặng cân nên cân nặng đã giảm khoảng 10 kg. Đúng là giảm cân cấp tốc thật sự. Vì tôi đã xem rất nhiều video của các tiền bối từng mổ chỉnh hàm trên YouTube, nên còn vừa nghĩ “đến giai đoạn đó mình sẽ ăn gì” vừa giết thời gian. Tôi cũng gọi điện với bạn bè, mọi người nói mặt tôi trở nên đáng yêu hơn, còn bảo tôi giống sóc, quokka, cả Luffy (Pororo) nữa, nhớ lại vẫn thấy buồn cười.
[Ngày 14 ở nhà, đi bệnh viện (24/2)] Bây giờ đã sang tuần thứ 2 nên tôi đến bệnh viện tái khám. Đến bệnh viện, tôi được chiếu laser giảm sưng và khám với bác sĩ trưởng. Bệnh viện nói sẽ cắt chỉ nên trước khi đi, vì đã xem trong review rằng lúc rút chỉ rất đau, tôi đã khá căng thẳng. Đúng như dự đoán, tháo chỉ rất đau, nhưng tôi vẫn thấy là chịu được. Bác sĩ trưởng dạy tôi luyện tập khẩu hình và bài tập há miệng, tôi nghe rất chăm chú.
[Đánh giá sau mổ] Bây giờ đã gần sang tuần thứ 3, nhưng tôi vẫn nghĩ đây thật sự không phải là một ca mổ dễ dàng. Mọi người khi đi mổ chắc hẳn đều đã chuẩn bị tinh thần, nhưng đây đúng là khoảng thời gian rất vất vả và cô đơn. Dù vậy, tôi hoàn toàn không hề hối hận vì đã mổ. Tôi háo hức và mong chờ bản thân sau này sẽ còn tốt hơn nữa. Một lần nữa xin cảm ơn bác sĩ trưởng đã phẫu thuật đẹp cho tôi, cảm ơn trưởng phòng đã tư vấn tận tình, và cảm ơn các y tá đã luôn ở bên chăm sóc tôi. Cảm ơn mọi người đã đọc một bài dài như vậy, và hy vọng nó có thể giúp ích đôi chút cho những ai đang cân nhắc phẫu thuật chỉnh hàm.