Viết lại theo những gì mình nhớ được cho bản thân trong tương lai. Hút 3000 ở đùi và thật sự quá vất vả.
4/7 (thứ Sáu) Ngày phẫu thuật, bắt đầu phẫu thuật lúc 11:30 Được chuyển sang phòng hồi sức khoảng 15 giờ, mở mắt và tỉnh táo lại khoảng 19 giờ. Nghe nói trong lúc hồi phục, mặt/môi mình có lúc trắng bệch trong chốc lát. Chóng mặt và cảm giác như sắp ngất, nên cứ lặp lại nằm xuống-ngồi dậy-đứng lên. Lúc đó đã hết giờ khám, viện trưởng đã phẫu thuật cho mình đang dọn dẹp bên ngoài. Dù sao cũng là bệnh nhân của mình mà không hề ghé xem, nên mình hơi thất vọng. Cô y tá liên tục chăm sóc mình. Cô nói có thể là vì mình đã nhịn ăn từ giai đoạn kiêng ăn nên bụng rỗng, rồi cho mình ăn Choco Pie và uống nước ép táo. Mãi mới bắt được taxi về đến nhà thì đã 21 giờ. Từ cổng chung cư đến thang máy nhà chỉ khoảng 30 m mà mình ngồi sụp xuống tới hai lần. Cuối cùng phải gọi mẹ, được mẹ đỡ rồi mới lên được. Vì phải uống kháng sinh nên mình ăn cơm, nhưng cảm giác buồn nôn trào lên và mình nôn. Sau đó bất cứ thứ gì vào bụng, dù nước/thuốc, mình cũng nôn. Nằm rồi ngồi dậy cũng nôn. Mình đoán là combo tụt huyết áp + đầy bụng do Choco Pie.. May là khoảng rạng sáng hôm sau thì đỡ hơn.
4/8 (thứ Bảy) Ngày 1 sau phẫu thuật Nôn và chóng mặt đã lùi đi lúc gần sáng, và mình ăn sáng bằng cháo trắng + canh cá minh thái khô (chỉ nước canh). Khi có carbohydrate và điện giải vào, đầu óc tỉnh táo hơn một chút. Cơn đau đùi bị che lấp bởi chóng mặt hôm qua giờ mới ập đến. Ngồi cũng đau, đứng cũng đau, nằm cũng đau. Ngay cả với mình, người tập leg press 60 kg, đây cũng là cơn đau rất nặng.. Mình đến phòng khám gần nhà, truyền dịch kèm thuốc giảm đau và thuốc giảm chóng mặt, rồi còn truyền thêm dinh dưỡng, sau đó mới thấy sống nổi. Lại đến bệnh viện để sát trùng + mặc đồ định hình.. Mình cứ tưởng hôm nay ít nhất sẽ được nghe viện trưởng nói về tiến triển phẫu thuật, nhưng người kỳ vọng như mình đúng là đại ngốc.. Vì là cuối tuần nên cả quản lý tư vấn phụ trách cũng không có mặt, một quản lý khác sát trùng và giúp mình mặc đồ định hình.. Mặc đồ định hình vào thì cơ thể được giữ chặt, chặp! nên đỡ hơn nhiều!
4/9 (Chủ nhật) Ngày 2 sau phẫu thuật Vùng Chanel line, bẹn, mặt sau đùi đau rất rất rất nhiều.. Giờ mình mới nhận ra một lần nữa rằng đùi là nhóm cơ quý giá được dùng cho cả những cử động rất nhỏ! Chỉ cần cố cử động một chút là đùi phải gồng lực, nên đau quá. Đau như có ai dùng dao chọc vào vùng bị thương, và đau như có ai cứ ấn thậậật mạnh liên tục lên vết bầm. Họ nói từ hôm nay có thể tắm, nhưng mình không tự tin là mình tắm nổi.. Nghĩ đến việc có thứ gì chạm vào vùng da nhạy cảm này cũng kinh khủng, mặc lại đồ định hình cũng kinh khủng.. chỉ nghĩ đến việc phải cử động thôi cũng kinh khủng..
Kết luận đến đây! Sau phẫu thuật, hãy đến phòng khám nội khoa gần nhà để truyền thuốc giảm đau + dinh dưỡng.