Tôi là một bà cô tuổi con Chó. Hồi tôi học lớp 3 ở trường tiểu học quốc dân, vâng, tôi già đến thế đấy, Tổng thống Park Chung-hee đã qua đời. Hồi còn trẻ tôi sống vùi đầu vào công việc, đến năm tròn 50 tuổi tôi nghỉ việc mình đang làm, và từ đó nảy ra suy nghĩ là nên quan tâm đến bản thân mình, người mà bấy lâu nay tôi đã xem nhẹ, nhiều hơn một chút. Trong lúc đi khắp nơi, tìm hiểu rất nhiều bệnh viện và bác sĩ, rồi nghe chuyện của những người khác ở những nơi như vậy, về sau chỉ cần nhìn ảnh Before/After thôi là tôi đã có thể đoán ngay, “À, người này làm ở xxx rồi.” Vào ngày có buổi tư vấn đầu tiên, tôi đã đi với đủ thời gian dư dả, nhưng lại nhầm ga tàu điện ngầm, nên phải vòng lại và đến muộn khoảng 20 phút. Khi đi tàu quay lại, tôi gọi cho chị quản lý để giải thích tình hình. Vì buổi tư vấn vốn đã được xếp vào khung giờ khá muộn nên chị ấy có hơi bực cũng là chuyện dễ hiểu, vậy mà chị còn dặn dò cẩn thận để tôi đừng đi nhầm tàu nữa, rồi còn động viên(?) tôi, khiến tôi thật sự vô cùng biết ơn. Buổi tư vấn với giám đốc: Lúc đó đã gần 6 giờ tối rồi, hơn nữa còn là tư vấn với một người đến trễ hẹn, hẳn ông cũng rất mệt, vậy mà ông vẫn lắng nghe từng chút một những điều tôi thắc mắc, những điều tôi mong muốn, rồi hỏi tôi đủ thứ về bản thân, khiến tôi cảm nhận rất rõ rằng ông không chỉ xem tôi như thêm một ca phẫu thuật nữa. Càng lớn tuổi tôi càng thấy biết ơn khi có người lắng nghe tôi nói, và tò mò về những gì tôi đang nghĩ. Đồng thời, càng lớn tuổi thì với chính tôi, việc làm điều đó cho người khác lại càng khó hơn. Ông cũng giải thích rất chi tiết rằng so với người phẫu thuật ở tuổi 20 hay 30 thì cần cẩn thận hơn ở điểm nào, và nên có kỳ vọng ra sao. Sau khi được tư vấn kỹ về vùng bụng, điều khiến tôi lo lắng nhất, tôi đã đặt lịch mổ ngay sau đó. Trong lúc nói chuyện với chị quản lý, tôi cảm nhận được sự tin tưởng và kính trọng vô hạn đối với tay nghề của giám đốc. Thật ra khi được tư vấn ở đó thì tôi đã đặt cọc ở hai nơi khác rồi, nhưng sau khi tư vấn ở đây xong, tôi còn nghĩ rằng “À, không biết có lấy lại được tiền đặt cọc ở hai bệnh viện kia không nhỉ? Không, chắc mất đi tôi cũng không thấy quá buồn đâu.” (May mắn là tôi đã lấy lại được. Hơn nữa, vì ở một trong hai nơi đó tôi vừa làm xét nghiệm máu cách đó mấy ngày nên bên này không cần phải trả thêm phí xét nghiệm máu.) Phẫu thuật: Tôi đã phẫu thuật vùng bụng vào ngày 13 tháng 5 năm 2021. Tôi là người không chịu đau được nên trước đó rất lo mình sẽ chịu cơn đau sau mổ thế nào (có lẽ vì đã là một bà cô từng làm việc ở Mỹ lâu năm nên tôi quen với việc tỏ ra mạnh mẽ trước mặt người khác, việc để người khác thấy mình lo lắng khiến tôi xấu hổ vô cùng), nhưng thật sự tôi đã rất ngạc nhiên. Trước hết, lúc tiêm thuốc mê tôi không hề đau chút nào. Thậm chí tôi còn nhớ người tiêm thuốc còn lo tôi sẽ đau hơn cả tôi. Giống như những người khác nói, tôi cũng chỉ nghe đến câu “sẽ tiêm đây” là sau đó ngủ ngon, tỉnh dậy thì đã nằm ở phòng hồi sức với băng và gạc dán trên người. Chị quản lý và các nhân viên y tế thường xuyên đến kiểm tra, thấy chân tôi lạnh thì còn mang đến cho tôi đôi tất ngủ rất dễ thương và mang vào cho tôi. (Tới giờ tôi vẫn đang mang rất tốt....) Giám đốc cũng vào, giải thích kỹ về quá trình phẫu thuật và phần mỡ đã lấy ra, rồi nhắc lại những điều cần cẩn thận về sau và cả thời điểm tái khám tiếp theo. Tất nhiên có thể là vì lúc đó tôi vừa tỉnh lại sau gây mê, nhưng thật sự không hề đau chút nào nên tôi khá ngạc nhiên (chỉ có cảm giác khó chịu thôi, vì băng và gạc đang dán trên người và tôi cảm nhận được sưng bắt đầu xuất hiện). Quả thật mức chịu đau của mỗi người khác nhau, nhưng ngay cả một người sợ đau như tôi cũng không đau, thật là kỳ lạ… Tôi đã nghĩ như vậy. Thế là vì đến ngày xuất cảnh vẫn còn khoảng một tháng rưỡi nên tôi nghĩ cứ mạnh dạn thêm một chút cũng được, và lập tức đặt lịch phẫu thuật tay và đùi. Một bà cô 50 tuổi chưa từng sinh con, trong những ca phẫu thuật tôi từng trải qua thì LASIK và mổ ruột thừa là lớn nhất… Sau khi gặp giám đốc, tôi đã có được một sự can đảm lớn mà bản thân còn không biết mình có, và từ sau tháng 5 năm 2021 tôi đã “biến từ gấu thành cáo”, sống như một người vốn dĩ đã gầy sẵn. Đến lúc quay lại Mỹ thì sưng đã xẹp, sẹo cũng lành hẳn, nên vừa về là tôi lại đi chơi golf, chơi tennis, tập hot yoga, vẫn tiếp tục một cuộc sống rất năng động. Trước đây tôi là một con gấu năng động, còn bây giờ là một phụ nữ ngoài 50 rất chăm sóc bản thân và năng động….. Tôi nhớ bác sĩ từng nói lúc nào cũng có thể đến để chăm sóc sẹo bằng laser, nên khi quay lại Hàn Quốc vào năm 2022 tôi đã liên lạc, và người nghe máy còn nhớ tôi, chào đón tôi rất nồng nhiệt.. Tôi cũng biết ơn chuyện đó vô cùng… Thật ra sẹo thì nói là sẹo chứ ở nách có cố tìm để chỉ cũng không thấy, còn dấu ở hai bên xương chậu thì chỉ rất mờ, gần như chỉ thấy lờ mờ một chút thôi, nhưng tôi vẫn muốn nhân tiện đến gặp và chào bác sĩ, nên đã sắp xếp lịch. Vì đây là một khoản đầu tư lớn cho bản thân, trong thời gian hồi phục tôi cũng dùng Saxenda như một phần kiểm soát chế độ ăn, và khi về Mỹ tôi đã mua mang về 10 cây Saxenda. Tuy không dùng thường xuyên, nhưng vào những ngày cuối tuần có vẻ sẽ ăn nhiều hoặc những ngày có tụ họp thì tôi vẫn tiêm vào buổi sáng; hôm nay trước khi lên chuyến bay đi Hàn Quốc, tôi còn tiêm nốt giọt cuối cùng của cây cuối cùng. Vì lượng vận động của tôi cũng khá nhiều nên may mắn là không bị tăng cân trở lại. Tôi vốn cả đời mặc cảm về đôi chân, đi làm cũng chỉ mặc vest quần, nhưng dạo gần đây tôi tự tin hơn về cơ thể mình, và trong một năm qua đi ra ngoài nhiều đến mức bây giờ trên mặt bắt đầu lấm tấm nám nâu.... Lần này trong thời gian ở Hàn Quốc, tôi muốn đi điều trị ở một khoa da liễu tốt... Mong rằng vận may khi gặp bác sĩ cũng sẽ theo tôi trong việc tìm khoa da liễu. ^^
- Bác sĩ
- 정 원장님
- Giá
- ₩9,600,000
- Loại khám
- 2
Đánh giá
- Sự thân thiện của bác sĩ5/5
- Chuyên môn tư vấn5/5
- Sự thân thiện của nhân viên5/5
- Cơ sở vật chất5/5
- Kỳ vọng5/5