Bạn tôi làm gò má ở đây và kết quả tốt nên tôi cũng làm ở đây. Tôi là ca tái phẫu thuật nên chi phí gò má là 700. Đây là bệnh viện lớn chiếm trọn cả một tòa nhà nhỏ, và bệnh nhân là người nước ngoài Đông Nam Á hoặc người lớn tuổi thật sự rất nhiều. Vận hành hơi kiểu công xưởng, và đến đây thì không phải lúc nào cũng đương nhiên được gặp giám đốc. Có vẻ cũng có khá nhiều nhân viên chuyên tiếp khách nước ngoài. Ngoài trưởng phòng tư vấn ra thì các y tá đều không mang lại cảm giác thân thiện lắm. Bác sĩ có vẻ thích theo đuổi vẻ đẹp tự nhiên cho hàm, nhưng với gò má bên hông thì lại thích loại bỏ càng nhiều càng tốt. Gu thẩm mỹ của tôi hợp nên tôi cũng làm cả hàm ở đây.. Tôi đã tư vấn đến hai lần, và bác sĩ nói sẽ dùng hết mọi phương pháp cho gò má của tôi..ㅋㅋㅋㅋㅋ Nhưng với hàm thì bác sĩ lại nói nếu làm mà lộ ra thì thà không làm còn hơn, nên theo đuổi vẻ đẹp tự nhiên. Có cảm giác dù tôi không nói rõ nhu cầu của mình thì bác sĩ vẫn hiểu chính xác. Tôi đã làm phẫu thuật khá nhiều, nhưng chưa từng mổ ở một bệnh viện lớn như thế này, và giám đốc thật sự rất bận, rất khó gặp, bệnh viện cũng hơi lộn xộn nên tôi lo nếu họ nhầm tôi với người khác thì sao? Nhưng lúc vào phòng mổ họ mang ảnh của tôi đến và dán lên đó ㅋㅋㅋㅋ Sau khi phẫu thuật xong tôi thật sự tưởng mình chết rồi. Tôi đã phẫu thuật ngực hai lần và nhiều lần gây mê toàn thân, kể cả khi cắt amiđan, nhưng chưa bao giờ tỉnh dậy kiểu này. Suốt khoảng hai tiếng tôi cứ như cứ mười phút lại ngủ gật một lần.. ký ức mờ mờ… cơn đau giống như bị xe ben đâm vào mặt vậy ㅎㅎ; Không biết có phải tôi không được trúng gây tê giảm đau không, nhưng thật sự đau đến mức chỉ muốn chết… dù vẫn liên tục tiêm thuốc giảm đau nhưng vẫn đau… thật sự nếu biết đau đến mức đó thì tôi không làm. Lần gò má trước tôi làm dưới gây mê an thần, xong không hề đau chút nào, về nhà còn ăn hết một đĩa pasta. Nhưng lần này đến cả sức để gọi tiêm giảm đau cũng không có, cứ thấy như sắp ngất đi. Tôi cứ bấm chuông liên tục.. đau quá đến mức tôi còn nghĩ, rốt cuộc mình đang làm gì thế này? Đến sức nhìn điện thoại cũng không có. Ca mổ kết thúc khoảng 4 giờ, nhưng đến tối tôi mới nhìn điện thoại… Rõ ràng trong phòng mổ họ nói “kim mổ sẽ hơi đau nhé~ rồi bạn sẽ ngủ thôi~”, vậy mà đột nhiên tôi mở mắt ra và thấy như xe ben vừa đâm vào mặt mình… À, các y tá trong phòng mổ có người còn trẻ, nhưng bù lại họ chích kim cũng rất giỏi, nên tôi thấy hơi ngạc nhiên. Cảm giác không giống phòng mổ lắm. Họ không mặc đồ mổ mà lại mặc áo lông nỉ nên tôi kiểu, ủa? Và tôi cũng chưa bao giờ ngủ nhanh như vậy dưới gây mê an thần, thật sự 3 giây là ngủ luôn… Hiện vẫn còn sưng nhiều và chỉ cũng chưa cắt nên chưa biết kết quả. Tạm thời gò má có vẻ khá ổn. Tôi chưa chụp CT nên cũng chưa biết chính xác.. Hàm sưng quá nên sờ cũng không biết. Ở đây không dùng băng ép. Giám đốc Oh Chang-hyun nói chuyện rất lịch sự và cực kỳ thân thiện. Tôi làm tái phẫu thuật vì phần gò má phía sau còn dư, và thật sự bây giờ không còn gò má sau nữa. Ở đây nói rằng chốt cố định phía sau bắt đầu tối thiểu từ 8 mm. Nhiều bệnh viện quảng cáo gò má sau, nhưng ở đây lại không quảng cáo kiểu đó nên tôi còn thắc mắc sao không quảng cáo. Và có vẻ bác sĩ không thích lạm dụng thuốc. Thông thường vì sưng sẽ tiêm steroid và kê thuốc giảm đau, thuốc kê đơn, nhưng ở đây hình như không có mấy thứ đó. Nên chăm sóc sau mổ tôi cũng không rõ lắm.
- Bác sĩ
- Bác sĩ (ẩn danh)
- Giá
- Chưa công bố