Lâu lắm rồi. Dù sao tôi vẫn mới ngoài hai mươi, nhưng hôm nay tự nhiên viết như thể đã sống hết một đời. Tôi không biết bác sĩ hiện giờ còn là cùng một người hay không, nhưng hồi đó họ cứ đến đúng giờ, bắn laser đúng mức cần thiết rồi đi ra rất gọn. Ký ức đậm nhất của tôi là cảm giác xấu hổ và có lỗi vì đã làm điều người ta bảo đừng làm rồi tốn một đống tiền để đi xóa, nên cũng không có ký ức cụ thể gì về bác sĩ cả. Nhân viên quầy lễ tân cũng không được lịch sự lắm. Con đường về nhà sau mỗi lần đi xóa hình xăm luôn thấy cô đơn.. Nó đau như chết đi sống lại, như kiểu moi thịt ra rồi dùng lửa đốt vậy, nên thôi đừng xăm nữa. Tôi còn moi cả sổ tiết kiệm và trái tim của mẹ mình cùng với nó
- Bác sĩ
- Bác sĩ (ẩn danh)
- Giá
- Chưa công bố