Trước<Trước phẫu thuật>Trước<Trước phẫu thuật>Sau<Ngày thứ 3>Sau<Ngày thứ 3>Nhìn ảnh trước phẫu thuật là biết, nhìn một cách khách quan thì phẫu thuật nâng ngực với người như mình là ca phẫu thuật không có lựa chọn nào khác. Chỉ là vấn đề thời điểm thôi… Sống suốt 20 năm chỉ toàn căng thẳng, sau khi sinh con thì mình nghĩ giờ cuối cùng cũng đến lúc rồi, nên lập tức tìm bệnh viện. Thật ra mình không đi tư vấn nhiều nơi mà đã quyết định. Đúng như các bài đánh giá, bác sĩ G.Y.J tư vấn thân thiện và tỉ mỉ đúng nghĩa.. Buổi tư vấn còn trở thành khoảng thời gian được an ủi nữaㅠ Lúc tư vấn, do dáng người mình có lồng ngực và khoang ngực nhỏ, nên không được khuyến nghị kích thước lớn, và bản thân mình cũng nghĩ chỉ cần khi mặc quần áo lên có dáng một chút là đã đủ hài lòng rồi.
Về túi độn thì mình không có loại nào đặc biệt trong đầu khi đi, nên mình phẫu thuật bằng Motiva được khuyến nghị: trái 315 / phải 315cc, full type, đường nách, phương pháp dual-plane.
[ Ngày phẫu thuật ] Thật ra mình không sợ lắm. Mình nghĩ lúc đi sinh, khi mổ lấy thai còn đáng sợ hơn. Sau phẫu thuật tỉnh dậy thì đau họng, đầu óc lơ mơ, nhưng mình lại nghĩ: đường nách mà sao không cảm thấy đau nhỉ? Họ cũng nói là không có chảy máu, và hơn là vùng nách, mình chỉ thấy bầm ở chỗ cắt bỏ mô vú phụ, ngực cũng không sưng. Mình còn tưởng chắc mình trúng kiểu không đau rồi, ai ngờ đâu. Lơ là một chút là ôi.. lúc đang nằm rồi ngồi dậy, cơn đau giống hồi mổ lấy thai.... Ôi.. từ tối bắt đầu trở nên khó chịu. Ngực từ lúc đó bắt đầu sưng, băng thì quá bí báchㅠ ban đêm cứ tỉnh liên tụcㅠ cảm giác như bị tảng đá đè lên. Ngày đầu tiên tự nhiên buột miệng chửi luônㅎㅎ Mình hối hận vì đã phẫu thuật.
[ Ngày thứ hai ] Mình đi xe buýt rồi đi taxi để tháo băng dán và nghe nhận xét của bác sĩ. Mình cũng tự hỏi, mới ngày hôm sau phẫu thuật mà di chuyển thế này có được không? Nhưng hồi mổ lấy thai mình đã trải qua việc càng di chuyển thì khả năng hồi phục càng tốt, nên mình cố gắng đi. Đến nơi, tháo băng đã quấn ra, gỡ các miếng băng dán ở nách, rồi lần đầu tiên nhìn thấy ngực sau phẫu thuật. Trước hết, việc từ không thành có được tạo ra khiến mình thấy quá kỳ diệu, sau đó thì mình bắt đầu xem hình dáng và sự bất đối xứng. Về kích thước, vì lồng ngực mình nhỏ và lớp cơ quá ít nên chỉ có thể đặt nhỏ, điều đó hơi tiếc, nhưng dù vậy, mình nghĩ từ giờ vào mùa hè khi mặc áo có mút dày và sơ mi, mình sẽ không cần cài nút kín đến tận cổ để che nữa, nên hơi rơi nước mắt.. Dù vậy vẫn bí bách, bất tiện, châm chích và như bị tảng đá đè hơn hôm qua, vừa thấy lạ, vừa vui, vừa bực bội, cứ lẫn lộn như vậy.
[ Ngày thứ ba ] So với hôm qua thì cảm giác bí bách đã giảm, và trong phạm vi không quá sức, mình cũng làm việc nhà. Nhưng mình nghĩ mình tuyệt đối chưa thể tự gội đầu, còn rửa mặt và mặc quần áo thì đã làm được. Mình vẫn chưa thể thoải mái nằm nghiêng, và khi nằm ngửa rồi ngồi dậy, cảm giác ngực châm chích này thật sự rất khó chịuㅠ Chắc chỉ còn cách chờ thời gian trôi qua thật nhanh thôi.
Khoảng một tháng sau thì khi ngủ hay sinh hoạt hằng ngày có ổn hơn không nhỉ??
Thích 4