Tôi phẫu thuật cùng con gái đã được khoảng 2 năm.
Trường hợp của con gái Lúc phẫu thuật 16 tuổi.
Có nếp rẻ quạt, đầu mắt không nhọn mà tròn. Độ dày mí mắt bình thường, mắt một mí nhưng to nên vốn không nghĩ đến phẫu thuật...
Nhưng con có xu hướng mở mắt bằng trán, vì vậy khoảng cách giữa lông mày và mắt dần xa ra, mí mắt bắt đầu chùng xuống. Chúng tôi bắt đầu đi tư vấn xem có phải sụp mí không, có cần phẫu thuật không.
Đã đi tư vấn 4 nơi, ngoài nơi này ra thì các nơi còn lại đều khuyên chỉnh cơ nâng mi. Ở nơi này, bác sĩ dùng tay cố định lông mày rồi quan sát một lúc khi con mở và nhắm mắt, sau đó nói cơ mở mắt của con không có vấn đề, chỉ cần làm mí đôi, nhưng trong thời gian hồi phục sau phẫu thuật phải tập thói quen giữ nguyên lông mày và chỉ dùng lực mắt để mở mắt. Bác sĩ nói nếu khi hồi phục cứ có thói quen mở mắt bằng cơ trán, sưng ở đường mí đôi có thể không xẹp. Đường mí đôi phải lặp lại việc gập vào rồi mở ra để ổn định vị trí, nhưng nếu mở mắt bằng trán thì đường mí không gập lại, nên sẽ lành không đẹp..
Bác sĩ nói nếu sau phẫu thuật mà thói quen không sửa được, thì cũng có cách tiêm Botox vào trán.. và đây cũng là phương pháp điều trị thực sự được dùng.. Bác sĩ nói nếu tiêm Botox trán, cơ trán không thể cử động nên buộc phải tập mở mắt chỉ bằng lực mí mắt.
Dù sao thì cả 4 nơi đều kết luận là cần phẫu thuật. Dù chỉ làm mí đôi, hay làm cùng cả chỉnh cơ nâng mi.. Họ nói nếu cứ có thói quen mở mắt bằng cách gồng trán và nhướng lông mày, thì nếp nhăn trán sẽ xuất hiện sớm, mí mắt ngày càng chùng, khoảng cách giữa lông mày và mắt ngày càng xa.
Vì con còn nhỏ nên tôi muốn đụng chạm ít nhất có thể, nên quyết định chỉ làm mí đôi (cắt rạch) và mở góc mắt trong, không chỉnh cơ nâng mi. Vì nghe nói bấm mí thỉnh thoảng bị tuột..
Khi con nói muốn đường mí semi-out, viện trưởng nói có thể làm được. Sau phẫu thuật nhìn thì không phải semi-out mà là in-out. Mở góc mắt trong rất tự nhiên, chỉ mở một chút. Tôi đã kỳ vọng đầu mắt sẽ nhọn như hạt hạnh nhân, nhưng vẫn tròn. Hình ảnh cô con gái hiền hiền vẫn y nguyênㅎㅎ Không có sẹo và cục lệ cũng không lộ rõ nên tôi nghĩ thật may. Vì khi quyết định mở góc mắt trong, tôi đã lo hai điều đó..
Một tuần sau phẫu thuật, con còn sưng nhiều hơn tôi rất nhiều dù phẫu thuật cùng nhau, nhưng khi dùng lực mở to mắt thì đường mí trông đẹp. Tôi nghĩ chỉ cần hết sưng là được. Vì lo xa rằng có khi con không sửa được thói quen nên sưng sẽ mãi không xẹp, khoảng ngày thứ mười con tiêm Botox trán. Sau đó làm Botox định kỳ 4 tháng một lần.
Rồi chúng tôi chờ, nghĩ rằng một lúc nào đó sẽ xẹp.. nhưng 6 tháng.. rồi 1 năm trôi qua mà vẫn cứ như xúc xích.. Khi mở mắt thật mạnh thì khá đẹp. Vì vậy đã cố chịu 1 năm, nhưng bình thường khi mở mắt tự nhiên thì chỉ là mắt xúc xích, nên tôi nghĩ chờ thêm không còn ý nghĩa và quyết định phẫu thuật lại.
Tìm hiểu vài bệnh viện rồi cuối cùng phẫu thuật lại vào mốc 1 năm sau ca đầu. Dù đã trải qua nhiều buổi tư vấn có thể có đường mí rực rỡ và đầu mắt hình hạnh nhân, cuối cùng lại quyết định chọn một viện trưởng theo đuổi đường mí tự nhiên và đụng chạm ít nhất có thể. Vì đường mí mảnh hơn so với lần phẫu thuật đầu, mô sẹo ở đường mí cũ đã xuất hiện nên buồn, nhưng chúng tôi đang an ủi nhau rằng nếu không nhìn kỹ thì không thấy rõ. Bây giờ thói quen mở mắt bằng trán đã sửa hoàn toàn, và mắt đã có mí đôi tự nhiên.
Trường hợp của mẹ
Vốn dĩ tôi có mí đôi, nhưng do tuổi tác, mỡ ở mí mắt giảm đi, nên xuất hiện nhiều nếp mí.ㅋㅋ Tôi phân vân có nên để lớn tuổi hơn rồi làm không, nhưng nghe nói càng lớn tuổi mí mắt càng chùng và càng nhiều nếp nhăn, thì khả năng vùng da được khâu bị nhăn nhúm càng cao, nên quyết định làm bây giờ.
Mí mắt mỏng và vốn đã có mí đôi, nên là ca phẫu thuật dễ. Bấm mí cũng có thể, nhưng nếu không muốn lo bị tuột thì vẫn là cắt rạch, các bệnh viện mà con gái tôi tư vấn 4 nơi gần như đều nói giống nhau. Khi tư vấn, nói chuyện về con gái rất nhiều còn tôi gần như xong trong 3 phút. Tôi đã nghĩ nếu quyết định được bệnh viện phẫu thuật cho con thì sẽ làm cùng. Phẫu thuật tốt, sau 1 tuần tháo chỉ thì sưng cũng gần như hết. Đến 2 tuần là hồi phục xong. Khi gặp người thân quen, mọi người không biết tôi phẫu thuật cho đến khi tôi nói. Khi nói đã làm mí đôi, ai cũng phản ứng giống nhau: chẳng phải vốn đã có rồi sao, lành nhanh quá không phải saoㅎㅎ
Cùng một bệnh viện mà đánh giá của hai người khác nhau như vậy, quả thật có vẻ tùy từng trường hợp.. Con gái còn nhỏ mà phải phẫu thuật đến 2 lần nên tôi cũng buồn, nhưng dù không chỉnh cơ nâng mi, hiện tại thói quen mở mắt bằng trán đã được sửa, nên tôi cũng biết ơn bác sĩ đã phẫu thuật lần đầu. Bác sĩ phẫu thuật lại cũng nói đúng là không cần chỉnh cơ nâng mi. Ông chỉ khuyên rằng đường mí mỗi người mong muốn và đường mí có thể phẫu thuật được là khác nhau, nên phải tìm hiểu kỹ điều đó.
Thích 0