Trước đây tôi từng phẫu thuật ở bệnh viện này và riêng phẫu thuật mắt đã làm 4 lần. Lần đầu là bác sĩ làm công ăn lương làm cho tôi, nhưng chưa đến một năm đã bị bung. Bà trưởng phòng cứ khăng khăng cãi rằng không phải bị bung. Tôi bị coi thường rất nhiều vì còn trẻ, không biết bà ấy giờ còn ở đó không. Bà trưởng phòng đó chỉ tử tế cho đến trước khi thanh toán.
Tôi được bác sĩ làm công ăn lương đó làm phẫu thuật mí đôi rạch một phần, mở góc mắt trong và chỉnh cơ nâng mi. Nó bị bung và hỏng thảm hại. Sẹo mở góc mắt trong đến giờ vẫn còn nặng. Khi bị bung và tôi quay lại, bác sĩ làm công ăn lương đó đã biến mất, nên tôi đi bệnh viện khác. Vì vậy tôi trả thêm mấy trăm nghìn won để được giám đốc đại diện làm lại bằng phương pháp rạch. Lúc đó lẽ ra tôi không nên làm và nên đi thẳng lên Seoul….
Sưng sau phẫu thuật mí đôi kéo dài hơn một năm. Vì còn trẻ nên tôi nghĩ có lẽ rạch thì vốn là như vậy. Sau khi hết sưng mí đôi, nhìn rất rõ là đã làm mí đôi, nhưng tôi cứ sống như vậy. Nhưng vài năm sau, chỉ một bên bị bung. Vì vậy tôi lên Seoul và chỉ làm lại mí đôi một bên đó. Cũng là phương pháp rạch, nhưng sưng hết chỉ sau một tháng. Sẹo cũng để lại ít hơn. Lẽ ra ngay từ đầu tôi nên phẫu thuật ở đó. Tôi rất buồn vì đã lãng phí tiền bạc, thời gian và chịu nhiều khổ sở tinh thần. Mong mọi người ngay từ đầu hãy đến bệnh viện làm giỏi.