Thật sự từ hồi cấp ba mình đã bị ám ảnh và khổ sở vì ngực dữ lắm, nên mình đã quyết tâm rằng chỉ cần thành người lớn là nhất định phải làm. Mỗi lần mặc đồ lại phải nhét mút cũng chán, mỗi lần bị so sánh với bạn bè thì lòng tự trọng tụt dốc, chuyện đó thật sự chỉ ai từng trải qua mới hiểu... Vì vậy ngay sau sinh nhật, mình thuyết phục bố mẹ rồi đi tư vấn ngay.
Ban đầu mình tưởng cứ làm thật to là tốt nhất, nhưng khi thực sự đi tư vấn thì mới biết phải tính đến cả dáng người và độ đàn hồi da của mình. Vì trước khi nhập học đại học mình cần giảm sưng bớt, nên mình tính lịch rất sát rồi chốt ngày phẫu thuật.
Ngày phẫu thuật thì mình bình tĩnh hơn tưởng tượng, nhưng wow... 3 đến 4 ngày sau phẫu thuật thật sự là địa ngục. Áo ngực định hình bó ép khó chịu kinh khủng, tay cũng không cử động đàng hoàng được, nên mình bị một cú tỉnh mộng rất mạnh, kiểu “À, mình đang tự chuốc khổ thế này để hưởng vinh hoa phú quý gì chứ?”
Nhưng chịu đúng 2 tuần thì thế giới thay đổi hẳn. Khi sưng từ từ giảm, dáng bắt đầu vào form, đến khoảng một tháng thì thật sự có cảm giác nó vừa vặn tự nhiên với cơ thể mình? Không quá lố, đúng chính xác bầu không khí mình muốn, nên mỗi lần soi gương là khóe miệng không hạ xuống được
Điều tốt nhất là bây giờ khi mặc đồ, mình không còn chút stress nào. Trước đây mình phải để ý vị trí miếng đệm, chụp ảnh cũng phải tính góc, còn bây giờ chỉ cần khoác đại cái gì lên thì dáng đồ cũng đẹp, nên khi vào đại học mình chắc chắn không còn tự ti và tự tin tràn đầy.
Thật sự cảm giác như giải quyết được một bài tập tồn đọng rất lâu, nên mình thấy nhẹ nhõm lắm, và vì đã suy nghĩ đủ kỹ rồi mới làm nên mình không hối hận dù chỉ 1%. Nếu có ai đang phân vân thì mình thấy làm sớm hơn dù chỉ một ngày cũng là có lợi!