Huhu.... Tôi thật sự vẫn nhớ quãng thời gian làm hàm mặt và gọt mặt cực kỳ vất vả... Đó vốn là một ca đại phẫu mà ai cũng khó khăn thôi. Tôi vừa nghĩ mình chắc thuộc nhóm đỡ vất vả hơn một chút, nhưng vẫn quá là vất vả Vì vậy tôi cũng ngại việc tháo vít cố định.
Nhưng rồi lại nghe nói nếu không tháo thì sau này tháo sẽ thành một ca lớn hơn Nghe bảo xương có thể phủ lên trên vít, hoặc sau này vít còn có thể bị viêm. Nhưng xem video YouTube khác thì lại nói là không có vấn đề gì..? Mọi người nghĩ sao về chuyện này? Tôi cũng muốn biết có ai bị viêm không...
Nhưng tôi đếm vít của mình thì có tới 14 cái... Nên tôi thấy chi phí tháo vít của mình chắc gấp 3 lần bình thường
Dù vậy, được tháo vít ngay tại nơi đã làm phẫu thuật thì tôi cũng yên tâm hơn.
Vì tôi có rất nhiều vít, chỉ cần một cái bị viêm thôi cũng đã có khả năng cao, và khi xương đã liền tốt rồi, tôi nghĩ những vít đã hoàn thành vai trò của nó thì nên được tháo đúng lúc. Dù sao vít cũng là vật thể lạ, nên nếu tháo ra thật gọn gàng, không có chút vấn đề nào, thì tôi nghĩ mình sẽ có thể sống thoải mái hơn.
Và vì vít rất nhiều nên mỗi lần chụp X-quang cũng không còn tình huống ngại ngùng phải giải thích nữa, với cả khi chụp các vùng khác cần thiết ở khuôn mặt, người ta nói có vít thì hình ảnh cũng bị nhiễu.
Nghĩ đi nghĩ lại thì vẫn thấy phải tháo thôi. Mà đúng lúc này lại là thời điểm nghỉ ngơi rất hợp nữa nên càng tốt.
Nhưng sợ thì vẫn là sợ...
Huhu... trước khi phẫu thuật tôi vẫn cứ hỏi giám đốc rất nhiều, và trước mổ cũng có đi làm một chút.
Đến nơi rồi mà phải chờ khá lâu, thế là tôi nằm nghỉ ở phòng nội trú.
Rồi cuối cùng cũng vào phòng mổ, trời ơi.. sợ quá, đúng là PTSD, phòng mổ vẫn đáng sợ như thường. Điều tôi sợ nhất là sau khi gây mê, ống thông chạm vào vùng dây thanh âm nên bị sưng lên,
lần này lại chạm trong một tiếng rưỡi nữa Tôi thực sự lo lắng vô cùng...
Khi tiêm thuốc mê, lần này tôi cảm nhận rõ thuốc đi vào. Rồi tôi không còn nhớ gì nữa
Tôi tỉnh dậy vì lạnh, và sau khi xong thì ở phòng hồi sức tôi được truyền dịch, cùng với loại dịch truyền giảm sưng mà giám đốc đã cho thêm như một dịch vụ.
3:30 phẫu thuật -> 5:00 phòng hồi sức -> 6:00 xuất viện
Thực ra trước khi mổ tôi không mang mũ bucket, áo hoodie và khẩu trang nên đã mua, may thật vì che rất tốt. Tôi đi tàu điện ngầm, may là chỉ chuyển tuyến một lần nên cứ ngủ suốt trên đường.
Và nghe nói sau phẫu thuật 8 giờ tối mới được uống nước, nên đến lúc tôi về nhà, đun nước xong rồi vừa viết bài cho cộng đồng này thì thời gian trôi nhanh thật... Ăn uống là sau 11 giờ? Hừ Tôi đã mở cháo ra rồi mà lại chợt nhớ... Giờ chỉ đang uống nước thôi còn 2 tiếng nữa
Trước khi mổ, lúc mua cháo và đồ mềm, tôi thấy Seoul Milk có cháo sữa nên ôm luôn cả vị bắp và hạt.
Nghe nói ăn cơm bình thường cũng được!! Thật sự may quá Thứ Hai tôi chỉ phải đi làm 3 tiếng vào sáng sớm để mở hàng, và tôi nghĩ đến lúc đó mình sẽ hồi phục tốt.
Trong thời gian này thì cứ ăn uống đầy đủ và nhớ uống thuốc 3 lần mỗi ngày nhé! Mỗi 2 tiếng phải súc miệng bằng dung dịch sát khuẩn họ đưa cho.
Bác sĩ bảo đánh răng bằng bàn chải trẻ em, nên tôi sẽ ngoan ngoãn làm đúng và nghĩ là phải hồi phục thật nhanh!! Và mình cũng có thể tắm nữa.
Trong lúc này chắc tôi sẽ vừa đi bộ vừa gọi Baemin vài lần