Trước<mắt ngay trước phẫu thuật>trước<sau 1 tháng>trước<sau 3 tháng>trước<sau 11 tháng>trước trước Xin chào? Nút chọn loại phẫu thuật chỉ có mục này nên tôi chọn phẫu thuật tạo hình ba vùng, nhưng thực ra đường nét gương mặt chỉ là 2 loại: gò má và góc hàm. Ngoài ra tôi cũng làm mắt.
Cách đây đúng một năm, tôi đã được phẫu thuật mí trên (bao gồm cả chỉnh cơ nâng mi và cấy mỡ) và tạo hình đường nét gương mặt tại bệnh viện này (bệnh viện lớn ở Gangnam, trước đây nổi tiếng về gọt mặt và đến nay vẫn khá nổi tiếng, thông tin bệnh viện tôi đã đăng ở trên). Một người quen thân của tôi đã làm tạo hình gương mặt thành công ở đây hơn mười năm trước và kể cho tôi nghe, nên tôi rất ngưỡng mộ. Mãi mới có cơ hội (tôi sống ở nước ngoài), năm ngoái tôi mới đến đó, nhưng vị bác sĩ ấy (ông ấy là giám đốc đại diện hiện tại) không còn phẫu thuật nữa, nên vị bác sĩ mà bệnh viện giới thiệu cho tôi (người tôi đã ghi trong phần kiểm tra thông tin bệnh viện ở trên) đã thực hiện cho tôi. Quản lý phụ trách còn nói rằng bác sĩ này cũng là chuyên gia về tạo hình gương mặt, có nhiều kinh nghiệm phẫu thuật mắt và làm rất tốt. Bác sĩ trông cũng không tệ, đẹp trai và khá có vẻ thông minh.
Những bức ảnh ở trên, bức đầu tiên là tình trạng mắt tôi trước phẫu thuật. (Tôi quyết định làm vì mí bị chùng nhiều, đến buổi chiều thì trông rất buồn ngủ và khó chịu.) Từ bức tiếp theo là ảnh mắt từ một tháng sau phẫu thuật đến gần đây nhất (một tháng trước), và phần xương mặt sau phẫu thuật. (Đường màu vàng ở cằm trong bức cuối là do vị giám đốc đã phẫu thuật lại cho tôi vẽ khi lập kế hoạch phẫu thuật lần này.) Trên ảnh thì đều hiện là “trước”, nhưng những gì tôi đăng là trước - sau - sau - sau - sau - sau.
Mắt tôi vốn đã có mí đôi, nên khi tư vấn tôi đã nói sẽ chỉ cắt phần da chùng, đồng thời chỉnh cơ nâng mi để mở mắt tốt hơn và cấy mỡ để bù phần mắt bị hõm.
Khi tôi hỏi bao giờ sẽ bàn về thiết kế mắt, họ nói sẽ bàn ngay trong ngày mổ, ngay trước khi vào phòng mổ. Đến hôm đó họ hỏi tôi muốn kiểu mắt như thế nào, và như tôi đã nói, tôi chỉ bảo nếu có thể thì muốn trông giống lúc còn trẻ. Khi tôi hỏi có muốn xem ảnh không, họ nói không cần, không xem vẫn biết hết. Tôi nghĩ đúng là chuyên gia có khác nên đã tin vậy.
Phần gọt mặt thì họ khuyên làm gò má và góc hàm nên tôi làm. Còn cằm thì trước đây rất lâu, khi còn nhỏ, tôi đã từng được đẩy ra trước ở một bệnh viện khác, lần này tôi hỏi nếu đã làm thì có nên làm luôn cho đồng bộ không, nhưng họ bảo cằm không cần làm nên tôi quyết định không làm.
Vì vậy sau phẫu thuật ở bệnh viện lớn này, khi bắt đầu bớt sưng, tôi thấy mắt mình hoàn toàn khác với dáng mắt lúc còn trẻ, rất hoang mang. Gò má hầu như không vào, còn góc hàm thì trông như bị lệch bất đối xứng.
Dù vậy họ nói đó là do sưng, cứ đợi thì sẽ gần như giống hệt, mắt cũng sẽ hết hình tam giác, mí sẽ tròn lại và lông mi vốn bị hất lên cũng sẽ trở lại bình thường, nên sau hai tháng phẫu thuật tôi quay về nhà ở nước ngoài. Thời gian trôi đi, những vấn đề tôi cảm nhận được không những không khá hơn mà còn có vẻ nặng hơn, và tôi nghĩ chắc chắn phải phẫu thuật lại. Tôi cố không nhìn vì sợ trẻ con sẽ hoảng, và gần như ngừng mọi sinh hoạt xã hội, kể cả công việc; ngoài đi nha sĩ hoặc đi cắt tóc tôi không ra khỏi nhà. Tôi cũng cố quên các quán ăn, rạp chiếu phim mình thích. Tôi chỉ gặp những người bạn thân ở nhà. (Thật sự bạn bè đã giúp tôi rất nhiều. Họ cho tôi hy vọng, kể những chuyện buồn cười để tôi bớt căng thẳng. Lần này tôi càng cảm nhận được họ đáng quý đến mức nào, nên điều đó cũng là một sự an ủi.) Dù sao thì cũng phải hơn sáu tháng mới có thể phẫu thuật lại.
Gần một năm trôi qua, mắt tôi dù tam giác đã bớt đi đôi chút nhưng trong mắt tôi vẫn có gì đó khá kỳ quái, như phù thủy và trông xấu xa. Phần gương mặt gọt cũng vậy, nhìn bằng mắt hay sờ vào đều có gì đó khó hiểu. (Lần này quay lại và chụp CT thì tôi mới hiểu vì sao lại như vậy. - Tôi đã yêu cầu lấy cả file CT và xuất ra USB ngay tại bệnh viện lớn này. - Nhìn ảnh xương thì chắc bạn cũng thấy bị bất đối xứng và gò má hầu như không cải thiện phải không? Đặc biệt phần bên phải khuôn mặt trên ảnh không phải là đường cong mà còn bị tạo thành góc cạnh.)
Vì vậy, gần đúng một năm sau, vào tháng 9 năm nay tôi lại đến Hàn Quốc và gặp vị giám đốc đã phẫu thuật cho tôi (người có trong phần kiểm tra thông tin bệnh viện) để nói chuyện. Ông ấy nói kết quả mà ông ấy làm ra như vậy là một ca phẫu thuật cực kỳ tốt. Nhưng khi tôi hỏi vì sao mắt lại hoàn toàn khác với đôi mắt lúc còn trẻ mà tôi yêu cầu, ông ấy không trả lời nên tôi không nghe được câu giải thích. Mí tam giác ông ấy làm cho một bên mắt của tôi đã ổn định hơn sáu tháng rồi (người trẻ chắc không biết, nhưng bạn thân của tôi nhìn mắt tam giác của tôi rồi bảo tôi nhảy điệu tam giác, haha). Màu đỏ ở mí mắt cũng kéo dài đến tận lúc tôi phẫu thuật lại trong năm nay. Những người lớn tuổi xung quanh thấy tôi chùng xuống như vậy thì nói: Không sao, phải qua ba tháng mới ổn, bình thường mà. Tôi cũng ngại đáp lại kiểu tôi đã tám tháng rồi, nên chỉ nói dạ vâng. Dù vậy, việc ông ấy khẳng định đây là một ca mổ rất thành công vẫn khiến tôi ấn tượng. Theo tiêu chuẩn của vị bác sĩ ấy, có lẽ đôi mắt của tôi trong ảnh trông đẹp. Mỗi người một quan điểm mà. Tôi cũng nghĩ lời ông ấy nói là thật lòng. Chỉ là gu thẩm mỹ của ông ấy khác tôi quá nhiều thôi.
Dù sao thì tôi cũng không hề có ý định phẫu thuật lại ở đây nên đã yêu cầu hoàn tiền, nhưng bệnh viện gọi lại nói rằng kết quả hoàn toàn không có vấn đề gì.
Tuy nhiên, dù tôi không được hoàn lại dù chỉ một đồng trong số hơn mười triệu won tiền mổ đã chi ở bệnh viện lớn này, mục tiêu quan trọng nhất của lần đến này là nhanh chóng được phẫu thuật lại bởi một bác sĩ có cùng quan điểm thẩm mỹ với tôi và có tay nghề, nên thật may là tôi đã cố tìm được những người như vậy từ trước, và kết quả trong hoàn cảnh khó khăn này khá làm tôi hài lòng. Bác sĩ phẫu thuật lại cho tôi trong năm nay nói rằng phần cằm đã trở nên bất đối xứng thì không thể tái tạo, điều đó khiến tôi ngạc nhiên, nhưng ông ấy nói sẽ cố gắng điều chỉnh phần còn lại để trông cân đối nhất có thể và đã làm như vậy. Mắt của tôi trong năm nay cũng đã quay lại kiểu trước kia, tuy có hơi ngây ngô nhưng không còn trông hung dữ nữa, điều đó làm tôi vui. Cơ nâng mi cũng được tháo bỏ và chỉnh lại cho phù hợp, nên lông mi đã trở về đúng vị trí. Phần cấy mỡ quá nhiều được lấy bớt từng phần nên không còn trông như bị ong đốt nữa, điều đó rất tốt. - Tôi sẽ không đăng ảnh của lần phẫu thuật lại trong năm nay. Vì bài cảm nhận này là về bệnh viện và bác sĩ mà tôi đã ghi trong thông tin bệnh viện ở trên.
Ngày xưa nghe người ta nói phẫu thuật lại thì giá sẽ gấp đôi, tôi còn nghĩ ôi không đâu, chắc vậy thôi, nhưng hóa ra là thật. Bây giờ tôi tính trên máy tính thì đúng là tốn gấp 2,18 lần. Nhưng nghe giải thích quy trình phẫu thuật lại rồi thì thấy đó là một mức chi phí hoàn toàn hợp lý và đương nhiên. (Nhờ vậy quỹ dự phòng của tôi đang dần cạn sạch. Dù vậy cũng không thể không làm được, nên giống như nhu cầu bắt buộc hơn là lựa chọn.)
Để đưa kết quả phẫu thuật trước đó về trạng thái ban đầu tối đa và làm lại đúng đắn trong tình huống đã trở nên tồi tệ thì cần rất nhiều thời gian hơn nữa.
Tuy nhiên, tôi sẽ cố xem tất cả những việc lần này là do bác sĩ phẫu thuật đầu tiên (người tôi đã ghi trong thông tin bệnh viện ở trên) và tôi khác nhau về tiêu chuẩn cái đẹp nên mới xảy ra chuyện này. (Dù tôi không chấp nhận thì cũng không được hoàn tiền, nên tôi đang cố tự điều chỉnh suy nghĩ như vậy.) Bây giờ cũng không cần oán trách nữa. Bản thân vị bác sĩ ấy cũng là một chuyên gia, làm việc với niềm tin riêng của mình. Dù sao thì tiêu chuẩn cũng rất đa dạng. Trong số mọi người, nếu ai đó cũng muốn có đôi mắt giống trong ảnh của tôi thì có lẽ khi nhìn tôi, họ sẽ cho rằng gu của tôi hơi quê mùa và lỗi thời. Tôi chỉ là người có gu bình thường và khá bảo thủ thôi. Tôi chỉ nghĩ những diễn viên mà mọi người đều khen đẹp thì tôi cũng thấy đẹp như vậy, kiểu mỹ nhân điển hình thì nhìn thuận mắt, phụ nữ thì nhìn giống phụ nữ là tốt, còn đàn ông mà trông mạnh mẽ thì thấy hợp lý, kiểu vậy.
Dù sao thì nếu có ai thích kiểu mắt của tôi trong những bức ảnh trông hơi đáng sợ kia, hoặc thích đường nét gương mặt hơi lạ, hai bên không giống nhau, mang cảm giác láu cá như chó sói đồng cỏ khiến người khác không dám dễ dàng lại gần, thì tôi nghĩ nên đi tư vấn với vị bác sĩ này. Không cần hóa trang mà cũng hơi mang phong cách Halloween rồi. Cũng làm tôi nhớ đến đôi mắt của mẹ kế Cinderella nữa. Nhưng mẹ kế ấy ít ra còn thon thả và có tỷ lệ cơ thể đẹp…
À, còn một điều nữa. Khi phẫu thuật mắt, họ chỉ gây mê toàn thân luôn (vì làm cả phần gọt mặt) và làm hết trong trạng thái mê hoàn toàn, rồi khi tỉnh lại thì phẫu thuật mắt đã xong và thành hình tam giác như vậy. Sau này khi tôi tìm bác sĩ phẫu thuật lại và đọc các đánh giá ở bệnh viện khác, tôi rất bất ngờ vì thấy có nơi bắt đầu bằng gây mê ngủ, rồi trong lúc bệnh nhân còn tỉnh sẽ cho mở mắt nhắm mắt nhiều lần để kiểm tra hình dáng. (Vì vậy lần phẫu thuật lại này, tôi đã tìm đến một bác sĩ chuyên phẫu thuật lại nổi tiếng là làm vô cùng tỉ mỉ như vậy, và quả thật ông ấy bắt tôi mở mắt nhắm mắt hơn một trăm lần để kiểm tra. Có đau hơn so với việc làm dưới trạng thái gây mê hoàn toàn, nhưng - tất nhiên không đến mức chịu không nổi, chỉ là hơi châm chích thôi. - Tôi đã ngoan ngoãn chịu đựng. Vì bác sĩ cũng vất vả mà làm vì tôi. Thật sự với sự tận tâm như thể chỉ làm cho gia đình mình vậy, tổng thời gian phẫu thuật là hai tiếng, và trước khi vào phòng mổ ông ấy còn xem lại toàn bộ và xác nhận mọi thứ, nhưng hoàn toàn không hề tiết kiệm thời gian. - Nhìn dáng vẻ ông ấy dốc toàn bộ cho riêng đôi mắt của tôi, tôi đã nghĩ trong lòng rằng đến mức này mà vị bác sĩ giỏi ấy đã cẩn trọng như vậy, nếu kết quả vẫn khiến tôi không hài lòng thì thật sự chỉ có thể chấp nhận đó là điều không thể tránh khỏi. Sự nỗ lực và tính chuyên nghiệp của ông ấy chạm tới tôi rất sâu.)
Dù vậy, nếu bạn muốn hoàn toàn không đau thì một vị bác sĩ kiểu này (người tôi đã đăng trong thông tin bệnh viện) cứ kết thúc trong trạng thái mê mà không cần kiểm tra cũng là lựa chọn tốt.
Bác sĩ phẫu thuật lại phần gương mặt cũng rất chuyên môn, cẩn trọng, và làm mọi thứ hoàn toàn từ góc nhìn của bệnh nhân nên rất cảm động. Khi ông ấy giải thích kế hoạch phẫu thuật cho tôi, vì tình trạng của tôi phức tạp hơn bệnh nhân phẫu thuật lần đầu, nên ông ấy nói nếu khi mở mặt ra mà phần xương bên trong di chuyển như thế này thì sẽ tốt, nhưng nếu nó ở vị trí khác khiến kế hoạch ban đầu không làm được thì sẽ tiếp cận theo hướng khác như thế nào, v.v. Ông ấy lập ra vài kịch bản khác nhau và dù theo cách này hay cách kia cũng sẽ cải thiện tối đa, trông như đang cháy bỏng nhiệt huyết, giống như coi đó là chính gương mặt của mình vậy. Tôi chợt nhớ đến Napoléon, người đã nói rằng trong mỗi trận đánh ông ấy đều mang ra 500 chiến lược khác nhau. Thật sự rất yên tâm.) Đặc biệt lần này ở bệnh viện gọt mặt (bệnh viện chuyên 1 bác sĩ, chỉ làm gọt mặt), toàn bộ nhân viên đều có thái độ thân thiện và chuyên nghiệp giống hệt bác sĩ, và tôi cảm nhận được họ đều tự hào về công việc của mình nên rất vui. Hễ hỏi gì thì họ không tỏ vẻ phiền mà còn giải thích càng chi tiết càng tốt. Họ cũng chờ xem còn cần gì nữa không, và điểm này cũng giống hệt bác sĩ. Thật sự họ làm những nỗ lực mà dường như chỉ có thể dành cho gia đình, thậm chí là người vô cùng thân thiết, nhưng lại xem đó là điều hiển nhiên. Quản lý cũng trả lời gì cũng rất nhanh, liên lạc là có hồi đáp ngay, sau mổ cũng vẫn quan tâm và hướng dẫn như vậy, đặt lịch gặp bác sĩ nhiều lần để tôi không hề khó gặp, rồi chính bác sĩ cũng trực tiếp xem vết thương, vết bầm và giải thích kỹ những điều tôi thắc mắc. Thật sự rất cảm động và biết ơn.
Kết luận của tôi là thật sự rất quan trọng khi được điều trị bởi một bác sĩ đồng cảm với gu thẩm mỹ của chính mình. Vì suy nghĩ và tiêu chuẩn của tôi chưa chắc đã là tất cả. Thực ra thế giới này ngày càng coi trọng và tôn trọng sự đa dạng hơn, và tôi cũng vô cùng yêu sự đa dạng.
Chúc tất cả các bạn, mọi ca mổ sắp tới của các bạn đều thành công ngay từ đầu. (Tôi nói vậy vì đã thấm thía nỗi khó khăn và căng thẳng khi phải phẫu thuật lại.)
Cảm ơn các bạn.
Cảm ơn mọi người đã đọc bài của tôi. Nhưng tôi hơi thấy áy náy nên xin viết thêm chút nữa. Các bác sĩ đã phẫu thuật rất tốt, nhưng nếu nhìn tôi bây giờ thì mọi người sẽ đều ngơ ngác kiểu: Hả? Cái đó mà là làm tốt sao? Chứ gì. Không, thật sự là không đẹp. Tôi cũng lớn tuổi rồi, độ đàn hồi da mặt rất kém, nên bác sĩ phẫu thuật lại đương nhiên đã khuyên nên làm căng da luôn, nhưng vì chuyện năm ngoái tôi vẫn còn sợ nên lần này tôi không dám làm đến mức đó, nên chỉ làm gọt mặt thôi. Vì vậy tôi thật sự không thể than phiền gì được. Dù vậy, ít nhất thì gương mặt đã trở nên bình thường hơn, nên tôi đã yên tâm trước đã. Tôi đã nhận ra rằng dù không đẹp thì việc không còn trông ác độc cũng đã là điều vô cùng quý giá.
Và trong lúc chuẩn bị phẫu thuật lại lần này, tôi cũng đã suy ngẫm rất nhiều. Từ giờ trở đi tôi sẽ không đánh giá người khác chỉ qua vẻ ngoài nữa. Trước đây, khi nhìn người khác có dấu vết phẫu thuật thẩm mỹ, thật ra trong lòng tôi cũng từng có chút khinh thường, tự hỏi sao lại làm vậy, nhưng vì tôi cũng đã biết rằng kết quả đó hoàn toàn có thể không phải điều chính họ mong muốn, nên từ nay tôi sẽ không như thế nữa. Xin lỗi vì tôi viết bằng tablet nên khoảng trắng không được tốt cho lắm.