Đây là chuyện từ rất lâu rồi nên tôi viết lại một chút.. Tôi sinh năm 1995, và đã làm vào kỳ nghỉ đông năm lớp 8 trung học cơ sở.. Tôi nhớ lúc đó chỉ có một bác sĩ, và bệnh viện thực sự rất nhỏ.. Hình như ở tầng 2. Nhưng ngay cả khi đó, số bệnh nhân phẫu thuật và người đến tư vấn cũng rất đông, đặt lịch rất khó. Bố mẹ cho tôi phẫu thuật vì thấy tôi ngủ cũng dán miếng dán mí mắtㅋㅋ
Điều tôi còn nhớ trong buổi tư vấn là khi tôi nói mắt mình không làm được mở góc ngoài và mí bị sụp nên muốn nâng lên, thì họ nói vậy phải cắt trán để nâng lênㅜㅜ Họ dùng một thanh giống như kim loại để chỉnh dáng mắt cho tôi rồi cứ tiến hành đúng theo dáng đã chỉnh. Tôi nhớ mình đã phẫu thuật ở ca cuối cùng rồi đi taxi về nhà. Vì làm dưới gây tê cục bộ nên trong lúc mổ họ vừa kiểm tra đường mí vừa làm tiếp. Tôi nhớ đã khóc vì thuốc tê đau, và vì có lấy mỡ nên có mùi giống mực nướng. Lúc cuối thuốc tê đã hết, nhưng họ bảo chỉ cần khâu thêm hai hoặc ba mũi là xong nên tôi đã cố chịu. Dáng mắt làm ra tự nhiên và rất ổn. Phần sưng lớn kéo dài khoảng một tháng, còn sưng nhẹ thì giảm dần trong khoảng một năm. Lúc đó tôi nghĩ là đã hết sưng rồi, nhưng nhìn ảnh bây giờ thì đường mí vẫn đầy. Điều tiếc là vì làm mí trong nên quá tự nhiên, lẽ ra tôi nên làm mí ngoài rõ hơn. Nhưng rồi nhìn lại ảnh cũ thì thật sự đã thay đổi hẳn, nên tôi tự nhủ mình cứ hài lòng với như vậy.. Hồi đó mẹ tôi đi hỏi khắp nơi rồi nói chỗ này làm tốt nhất nên đã đưa tôi đến. Bác sĩ trông như tuổi ông nội, nhưng không biết giờ còn ở đó không.. Còn những người ở quầy và y tá thì tôi không thấy thân thiện lắm.