- Hướng phẫu thuật mà ban đầu tôi mong muốn 1. An toàn là trên hết 2. Tôi muốn chỉnh mũi gồ và mũi lệch, nhưng chỉ muốn sửa đến mức có thể thực hiện một cách hợp lý trong khuôn mặt vốn có của mình (dù phần gồ còn lại một chút hoặc mũi không trở thành đường thẳng hoàn toàn thì tôi cũng vẫn ổn. Tôi không muốn một chiếc mũi hoàn hảo. Tâm thế là làm tốt nhất trong những gì mình đang có.) 3. Trong phẫu thuật, tôi không chấp nhận kiểu “đáng tiền/giá tốt”. Dù tốn tiền cũng phải được phẫu thuật đúng đắn.
- Tư vấn: 1. Trước khi đến Wonil, tôi đã tư vấn ở hai nơi. Một nơi tôi bỏ qua vì cảm giác họ che giấu phần giải thích chính xác về phẫu thuật; một nơi khác trông có vẻ theo đuổi dáng mũi lộng lẫy hơn là an toàn, lại khuyên dùng sụn sườn hiến tặng nên tôi cũng bỏ qua. 2. Trước khi đi tư vấn, thỉnh thoảng tôi thấy review nói viện trưởng khá cộc cằn, nhưng tôi hoàn toàn không cảm thấy vậy. Ông ấy là người nói rõ không che giấu cái gì làm được, cái gì không làm được, nhưng với những người cần cách nói mềm mại thì có lẽ sẽ thấy như vậy là vô tâm. Và ngay từ đầu, hướng phẫu thuật của ông ấy khá giống điều tôi theo đuổi, nên có thể vì vậy mà nói chuyện rất hợp. 3. Nội dung tôi tư vấn là loại bỏ gồ mũi, nâng trụ mũi, chỉnh gọn một chút sụn cánh mũi/đầu mũi, chỉnh mũi lệch, dùng sụn vách ngăn để nâng nhẹ đầu mũi; nếu thiếu sụn thì sẽ dùng sụn tai. 4. Ông ấy nói vì sẽ không loại bỏ hoàn toàn phần gồ nên sau phẫu thuật có thể sẽ không hoàn toàn trơn mượt, tôi nói mức đó thật sự không sao.
- Phẫu thuật: Khi vào phòng mổ, bác sĩ liên tục nói chuyện để tôi đừng căng thẳng. Trước khi gây mê, vì có khả năng phải lấy sụn tai nên họ sát trùng toàn bộ mặt và cả tai, cực kỳ lạnh. Run bần bật. Gây mê xong là tôi ngủ ngay. Nhưng giữa ca phẫu thuật tôi tỉnh một lần. Lúc đó bác sĩ lại nói chuyện với tôi. Tôi muốn trò chuyện nhưng máu trong mũi cứ ọc ọc nên không nói được, chỉ nhớ mình trả lời kiểu “ư ộc”.. Cảm giác như đang mơ, rất kỳ lạ ㅎ Phẫu thuật xong, tôi cố giữ chút tỉnh táo còn lại, được các y tá đỡ và chuyển sang phòng hồi sức. Ngủ ngon tuyệt. Trong lúc tôi ngủ, y tá đến hai lần và bác sĩ đến một lần để hỏi tôi có ổn không. (Hình như để kiểm tra xem tôi có ý thức không) Lúc bác sĩ hỏi lần cuối, tôi vẫn còn mơ màng, nhưng vì muốn đi vệ sinh nên trả lời qua loa rồi theo bản năng lững thững đi vào nhà vệ sinh…. Sau khi thuốc mê tan hết và nhớ lại, tôi thấy có lỗi vì trông mình có vẻ bất lịch sự. Và đầu mũi chỉ dùng sụn vách ngăn, cũng không lấy sụn tai. Tốt quá.. Đây là lần đầu tiên tôi được hưởng lợi từ chiếc mũi to. Cảm ơn nhé, mũi to. Thanks!
Ngày 1 Sau khi tỉnh mê, tôi ngạc nhiên vì không đau như nghĩ và cũng không sưng nhiều. Tôi nghe nói bác sĩ cầm máu tốt, có lẽ vì vậy nên không nhét bông vào mũi. Nhờ điểm này mà lúc ngủ cũng không có bất tiện lớn. Ngày đầu tiên, điều quan trọng là phải chườm lạnh thật tốt.
Ngày 2 Từ ngày thứ hai, bầm và sưng nổi lên dữ dội. Chắc là vì ngày đầu tôi chườm lạnh qua loa. Ăn trọn tia nghiệp quật.
Ngày 3 Ngày đến bệnh viện sát trùng. Mỗi lần điều trị ở bệnh viện, viện trưởng đều nhất định kiểm tra, giải thích và cho tôi xem mặt. Ông ấy cũng giải thích về tiến triển nên tôi thấy tốt. Tháo nẹp và băng keo rồi lau vảy máu trong mũi, cái này đúng là chết người.. Lau mũi xong thì tiêm hai mũi, một mũi thật sự đau kinh khủng như bị ong đốt.. Vì cứ liên tục buồn tiểu nên trước khi rời bệnh viện nhất định phải đi vệ sinh.. (quan trọng)
Ngày 7 Tôi đến bệnh viện tháo nẹp và băng keo, tôi nhớ hôm đó cũng sát trùng.. Cảm giác sát trùng và tháo chỉ thật sự rất ghét.. Dù tháo nẹp rồi, nhưng sau ngày này vẫn phải tiếp tục làm thật tốt việc đeo nẹp trước khi ngủ và bôi thuốc mỡ. Và mụn đầu đen thì bùng nổ kinh khủng. May mà tôi phẫu thuật vào mùa thu, chứ nếu là mùa hè thì khủng khiếp.. À, tôi nghỉ 7 ngày có ghép cả phép năm rồi đi làm lại ngay, nhưng không ai biết tôi đã phẫu thuật.. Ai cũng hỏi có phải tôi đi du lịch về không.
1 tháng Trước phẫu thuật, tôi thỉnh thoảng có chạy bộ.. Khoảng lúc này, tôi nghĩ thử chạy một lần xem sao? và test thử, nhưng đầu mũi lắc như thể chưa được cố định nên tôi bỏ cuộc ngay. (Thật ra tôi nhớ bác sĩ cũng nói sau 3 tháng hãy vận động..) Vùng nhân trung vẫn bị căng, lúc một tuần tôi hỏi bệnh viện thì họ nói nếu có cảm giác căng ở nhân trung mà cứ kéo căng(?) vùng đó như kéo xuống dưới, đầu mũi có thể bị tụt xuống. Oh my god Và khoảng lúc này tôi gặp bạn thân, không ai biết tôi đã phẫu thuật.. Tôi gặp tới 3 nhóm khác nhau, thật sự không ai biết, chỉ nói tôi xinh hơn thôi.
3 tháng Gia đình tôi cũng cứ quên mất chuyện tôi đã phẫu thuật. Cảm giác căng ở nhân trung đã biến mất hoàn toàn, nhưng cảm giác ở đầu mũi và vùng đã rạch dưới mũi vẫn chưa hồi phục hết. Vết rạch ở mũi cũng gần như không thấy. Có thể chạy nhẹ.
Bây giờ đang gần 5 tháng. Nếu không nghỉ ngơi tốt và thỉnh thoảng làm việc quá sức, đầu mũi và sống mũi hơi căng. Có vẻ tôi phải ngủ cho tốt. Cảm giác ở đầu mũi đến giờ vẫn chưa hoàn toàn. Cái này chắc thật sự mất 1 năm?? Dù vậy, tổng thể khí chất đã đổi theo hướng tinh tế hơn nên tôi cực kỳ hài lòng!
Trước khi phẫu thuật, tôi nghĩ điều quan trọng là phải nhận thức chính xác dáng nào có thể làm và dáng nào không thể làm, cùng với mindset rằng thay vì vẻ đẹp bên ngoài, làm sao để phát huy tối đa vẻ đẹp mình vốn có!
Dù sao tôi cũng đã dùng sụn nên về sau sẽ phải tiếp tục theo dõi lâu dài, nhưng đến hiện tại, khi sắp được 5 tháng, tôi vẫn đang sống ổn không có vấn đề gì ㅎㅎ