Hồi còn chưa biết gì, sau khi thi đại học xong mình đã làm ca nâng mũi đầu tiên ở tỉnh, mọi người biết không? Đến đúng ngày phẫu thuật mình mới gặp bác sĩ lần đầuㅋㅋㅋ.. đúng là điên thật. Lúc đó chắc vì không biết gì nên cũng chẳng biết sợ.
Mình đã làm: mài nhẹ phần gồ sống mũi + silicone 3.5 mm + sụn tai ở đầu mũi + buộc sụn.
Có lẽ vì mũi vốn rất thấp nên họ cũng đặt miếng silicone dày (khi chụp CT thì thấy phần đầu không hẳn là dạng chữ L, mà hơi tròn), còn sụn tai thì có cảm giác được đặt qua loa.
Dù sao, lý do mình quyết định phẫu thuật lại là: 1. Đầu mũi bị tụt xuống > theo thời gian, sụn đầu mũi càng ngày càng tụt, và giữa silicone với đầu mũi xuất hiện một bậc nhẹ như thế này ㅡ Vì đầu mũi tụt nên mũi trông dài hơn, giống Squidward... Những người thân gần xung quanh nhận ra và hỏi đến mức đó.
2. Silicone hơi lệch sang trái nên sụn bị lộ dưới da ở đầu mũi bên trái.
Vì hai vấn đề này nên mình định phẫu thuật lại, nhưng da và mô mềm của mình khá cứng, không dễ giãn, hơn nữa mũi thấp và vốn rất nhỏ. Bệnh viện nói sau khi tháo bỏ toàn bộ thì hoặc là không đặt silicone, hoặc đặt silicone thấp hơn, dùng sụn sườn hiến tặng làm trụ chống đầu mũi và dùng sụn tai để tạo dáng.
Mình đã đặt cọc phẫu thuật và cũng đã chốt ngày phẫu thuật, nhưng không biết có phải vì mình mới chỉ đi tư vấn khoảng 3 nơi không,
khi thấy bài viết trong một cộng đồng nói rằng việc dựng trụ bằng sụn sườn hiến tặng sau này nếu chẳng may có biến chứng thì khó đảo ngược, còn có thể tụt nhiều hơn, mình lại nghĩ hay là chỉ nên làm tái sắp xếp sụn thôi, rồi thấy sợ và lo lắng..
Đây là bài đầu tiên nên mình viết hơi lộn xộn, nhưng cứ phẫu thuật là câu trả lời sao? Hay là bỏ cọc 600.000 won và đi tư vấn thêm ở nhiều nơi nữa? Tâm trạng mình rất rối. Mình vốn là kiểu người hay lo lắng, nên lại tự hỏi tại sao mình đã đi làm phẫu thuật mũi..