Khoảng 7 tháng trước tôi đã làm một cuộc đại tu gồm cắt mí toàn phần, mở góc mắt trong và chỉnh sụp mí. Vì sưng giảm dễ hơn tôi nghĩ nên tôi tưởng là làm tốt và đã rất vui. Nhưng mọi người lại nói là trông kỳ. Càng qua thời gian càng bị lệch, khiến tôi phát điên. Vì vậy tôi lấy hết can đảm quay lại, thì họ nói làm tái phẫu thuật ngay, nên tôi phẫu thuật luôn. Tôi nằm trên bàn mổ 1 tiếng. Họ nói tái phẫu thuật dễ, 30 phút là đủ nên tôi mới làm. Vậy mà suốt 1 tiếng, tay tôi đổ mồ hôi lạnh, run lẩy bẩy. Không biết có phải vì là tái phẫu thuật không mà không có những lời trao đổi qua lại như lần đầu (kiểu hướng dẫn nhẹ nhàng). Không nói gì về việc kim tiêm sắp vào hay sẽ hơi châm chích. Họ chỉ phẫu thuật trong im lặng. Tôi lặng lẽ nhận phẫu thuật, im thin thít. Sự im lặng đó đáng sợ và kinh khủng đến mức trong suốt ca phẫu thuật tôi nhiều lần nổi da gà. Run rẩy. Mồ hôi lạnh, v.v.. Tôi cảm thấy sợ đến mức nếu lần này cũng hỏng thì tôi sẽ không bao giờ muốn phẫu thuật nữa. Khi bước xuống khỏi bàn mổ, chân tôi run rẩy.. Ra ngoài thì thấy vài người có vẻ cũng đến để tái phẫu thuật,, À.. tôi thật sự nghĩ liệu mình đã bị dụ hay không.. Dù đây là nơi được nói là khá có tiếng ở đây, tôi vẫn vô cùng thất vọng,, không muốn nghĩ đến nữa, và khi nhìn gương mặt sưng vù, những lời làm ơn.. làm ơn.. tự nhiên bật ra.. Trong lúc phẫu thuật đã rất mệt mỏi rồi. Sau phẫu thuật, nhìn gương mặt sưng vù tôi thật sự rất buồn.. Lần này, xin hãy thành công......
Thích 0