ㅋ Tôi đã chăm chỉ xem bài, nhưng không nghĩ rằng mình sẽ trực tiếp đăng bài như thế này. ㅋㅋ Tôi phẫu thuật đúng một tuần rồi, viết xong cái này là đi cắt chỉ. Tôi định cắt chỉ xong rồi viết, nhưng lâu rồi mới ra ngoài nên sợ lại tạt đi chỗ khác...ㅋㅋ Vì mũi tôi thấp và ngắn nên sống mũi được dựng bằng Gore-Tex, còn đầu mũi dùng sụn.. Kinh điển nhỉ (ㅎㅛㅎ);; Đến ngày thứ hai thì đúng kiểu quái thú cộng quầng thâm đỉnh cao, nhưng sau một tuần thì lắng xuống như chưa từng xảy ra... Bây giờ sưng đã xẹp nhiều, chỉ còn vết bầm vàng quanh sống mũi. Phẫu thuật chắc khoảng 2 tiếng.. Gây mê ngủ... không dễ chịu chút nào. Thật sự như đang du hành ba chiều ấy? Tôi tưởng mình sắp nôn. (Vì đang nằm, nếu nôn thật thì chắc đại khái là tiêu đời nhỉ? ㅋ) Cảm nhận thì... là hóa ra không thay đổi lớn như mình nghĩ. Trước khi làm, tôi sợ kinh khủng là sẽ thay đổi hẳn, nhưng đến khi thật sự không có thay đổi kịch tính thì lại hơi tiếc nuối? ㅋㅋ Dù vậy, khi có vùng glabella giữa hai lông mày, có vẻ hiệu quả làm mặt trông nhỏ hơn và rõ nét hơn. Đầu mũi thì bất ngờ là gần như không được đụng đến. Nhìn từ dưới lên cũng không khác mấy, nên tôi đã nghĩ: sụn tai quý giá của mình... thật phí. Dù sao thì tôi có vài điều thật sự tò mò.. Tôi nghĩ những ai từng trải qua chắc sẽ biết. 1. Da chết!! Đúng là không ai nói tôi không phải da dầu, trong một tuần không thể rửa mặt đàng hoàng, da chết bám rất nhiều.. Chắc mặt tôi sắp biến thành lòng bàn chân đến nơi! Mọi người đã vượt qua tình huống khá khó xử này như thế nào? Tôi sợ mũi bị lệch nên cũng không dám chạm bừa. Hãy cho tôi biết bí quyết với ㅠㅗㅠ 2. Khi nào cảm giác cũng giống mũi của mình? Có ngày đó thật không?? Bây giờ ngay cả khi ngồi yên, tôi vẫn có cảm giác như đang kẹp kẹp áo trên mũi một cách âm ỉ và liên tục. Thỉnh thoảng bên trong lỗ mũi cũng nhức nhối... Mọi người đều như vậy sao? Một ngày nào đó... nó sẽ giống mũi của mình chứ? Khi ngáp cũng không bị kéo căng.. Khi cười cũng thoải mái, trạng thái như vậy có thật sự đến không?? ㅠㅗㅠ 3. Xin lỗi vì nói nhiều. Câu cuối thôi. Sau khi làm xong mọi thứ, đến giờ nỗi sợ về tác dụng phụ mới thật sự ập đến. (Cũng nhanh ghê ha) Rốt cuộc phải qua bao lâu thì tôi mới có thể yên tâm nói rằng “cuối cùng tôi đã được tự do khỏi tác dụng phụ”? Một tháng? Hai tháng? Bỗng nhiên tôi run lên vì sợ thứ đang gắn trên mũi mình có phải là quả bom hẹn giờ không..... Ngốc nhỉ? Phẫu thuật... không phải việc lớn như tôi nghĩ. Đến bây giờ tôi vẫn có những suy nghĩ bất chợt như “đẹp lên là gì nhỉ...” nhưng nghĩ đơn giản thì việc có thể thay đổi phần từng là mặc cảm lâu năm.. Tôi thấy đó là một phương pháp tiện lợi và hiệu quả. (Tất nhiên không có gì miễn phí! - thời gian của tôi... tiền... ㅠㅗㅠ) Tôi có đang nói lan man không? Hic, nếu không có bình luận chắc tôi sẽ rất ngại.. Chúc mọi người đều đẹp lên.....!!
Thích 0