Xin chào. Mình là Ureup<- đã hoàn tất phẫu thuật sụp mí. (Rốt cuộc tại sao nickname lại được đặt là Ureup thì mình không nhớ.-_-;; Có phải mình bị nhập không nhỉ;;) Hôm qua mình cắt chỉ, giờ có vẻ sưng cũng đã xẹp hết rồi. Nhìn đường mí thì -_-; da non cũng đang mọc lên một cách đáng sợ. Lúc rửa bát, mình thấy phần thịt trắng đang mọc ra, tưởng là mủ nên hoảng hốt... haha.^^ Ừm... vì mình cũng nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ cộng đồng này, nên muốn giúp ích cho những người khác, mình viết bài review này. ^^ Trước tiên, Mắt mình là mắt một mí. Mình sống mà không nghĩ mắt mình nhỏ, nhưng người khác nhìn thì nói trông mình khá buồn ngủ. Mình cứ không để ý và sống một mình vui vẻ thôi. Vì khi chụp selfie thì mắt cũng có vẻ trông khá to mà. -_-;; (Sau này mình mới nhận ra đó hoàn toàn là hiểu lầm cực lớn ㅋ) Khi học đại học... không biết có phải vì mình học mỹ thuật không, nhưng có nhiều việc khiến mắt bị dùng quá sức. Công việc làm thêm cũng kết thúc lúc 10 giờ tối.. Và đến lúc đó, mình cứ có cảm giác mí mắt đang sụp xuống, rất mệt. Những lúc như vậy mình nhắm mắt cố ngủ, nhưng lại không ngủ được... Mình đã nói với mẹ vài lần: “Mẹ ơi, mắt con sụp xuống.” Nhưng mỗi lần như vậy mẹ lại đáp: “Làm gì có chuyện đó chứ-_-” Vì thường ngày mình rất quan tâm đến miệng nhô, nên đã lục tìm rất nhiều trang của phòng khám thẩm mỹ... và có phần nói về sụp mí. Miệng nhô thì chi phí quá mức thiên văn nên mình từ bỏ, rồi bắt đầu tìm hiểu về sụp mí. Chỉ nhìn phần giải thích viết trên các trang phòng khám thẩm mỹ thì tuyệt đối không hiểu được. ^^; Vì vậy mình cứ sống với suy nghĩ mắt mình vốn như vậy, và ban đêm thì dĩ nhiên do mệt nên mí mắt sụp xuống thôi.. Nhưng khi mình cười, mắt mình trở thành mắt lệch. Đặc biệt khi vừa nhìn xuống vừa cười, khuôn mặt trở nên khá kỳ dị. -_-;;;; Bố mẹ nhìn khuôn mặt đó của mình và nói không thể để mình sinh ra trong thời đại tốt đẹp này mà sống như thế... rồi bảo đi đến phòng khám thẩm mỹ một lần. Vì vậy lúc đó mình nhắc đến sụp mí và nói rằng mình có vẻ bị sụp mí. -_-; Kết quả đúng là thất bại.. Bố mẹ nói trước hết cứ đến bệnh viện chẩn đoán thử, và vì mình sống ở Ilsan nên mình đã đến tư vấn ở một bệnh viện nào đó ở Ilsan được nói là làm sụp mí giỏi. Trong quá trình đó, cộng đồng này đã giúp đỡ cực kỳ nhiều. Mình muốn trực tiếp cảm ơn... Cảm ơn bạn Jjaksarang ///-ㅂ-//// Dù sao thì, mình đến bệnh viện và bác sĩ khá lạnh lùng. Ông ấy nhìn mình một cái rồi lập tức nói: “Là sụp mí.” Sau đó mình làm vài lần kiểm tra chỉ dùng cơ mắt để mở mắt, và kết quả thật thảm. Gần như mình không mở được. Ông ấy nói mình chỉ có thể mở mắt bằng cơ trán và cơ lông mày... và đây là ca khá nặng. T_T Chỉ tưởng tượng dáng vẻ mình không mở được mắt chỉ vì bị cố định lông mày trông buồn cười đến mức nào... -_-;;; thật u ám. Vị bác sĩ đáng sợ -_-;;; chẩn đoán mình bị sụp mí nặng và nói phải cắt bỏ 4 mm cơ mắt. Sau khi được chẩn đoán, đặt lịch và về nhà, mình cực kỳ rối bời. Ngày phẫu thuật được đặt sau 2 tuần, nên mình bắt đầu chuẩn bị tinh thần. “Không sợ-_- Tuyệt đối không sợ.-_-” 2 tuần thật sự dài đã trôi qua, và cuối cùng cũng đến ngày phẫu thuật. -_ㅠ Bác sĩ nói với vẻ mặt nghiêm trọng, “À... mới sáng đã gặp khó rồi... -_-” Vì hai mắt của mình là mắt lệch kích thước, lại bị loạn thị hơi nặng, nên mỗi lần mở mắt kích thước lại khác nhau. -_-;;;; Dù sao thì mình nằm lên bàn phẫu thuật và ca phẫu thuật bắt đầu. Mũi tiêm gây tê là xót nhất. -_ㅠ Sau đó thì không có cảm giác gì nhiều. Có lẽ vì mình cố tình tự dọa bản thân rất nhiều, nên cũng chịu được. Chỉ có mùi như thứ gì đó bị đốt ở giữa chừng, và cảm giác như cơ bị kéo, thì hơi rợn người. Nhưng vẫn chịu được. Giữa chừng mình ngồi dậy khoảng hơn mười lần để kiểm tra xem mắt có mở tốt không... không có vấn đề gì. Cho đến khi thuốc tê hết tác dụng. -_- Vì mắt phải loạn thị nặng nên bác sĩ chỉnh sửa khá nhiều... và rồi thuốc tê lại hết tác dụng trước. -_-;;; Mình nhìn bác sĩ... nhưng ông ấy đang quá tập trung. Sợ vô cớ làm gián đoạn nhịp làm việc nên mình nghiến răng chịu đựng. Lúc đó... mình đã nghĩ đến ai nhỉ... Không phải bố... cũng không phải mẹ.... mà là nghệ sĩ Ock Joo-hyun. -_-;;; Vừa nghĩ đến Ock Joo-hyun... mình vừa tự lẩm nhẩm “Đúng rồi... từ giờ mình phải kính trọng chị Ock T_T”, thì tâm trạng cũng dịu đi một chút. Nhưng khi khâu, cảm giác chỉ và kim đi vào đi ra thì mình cảm nhận nguyên vẹn hết. Khá xót. -_-; Nhưng vẫn chịu được. Bên trái thì thuốc tê chưa hết nên cũng không cảm thấy rõ. Chỉ hơi biết lúc buộc chỉ thôi.. Chị y tá cho mình xem gương... a a... mình nhớ đến poster phim King Kong từng thấy lúc nào đó. Trong gương, một cô gái xa lạ với mí mắt phì đại đang trừng mắt nhìn mình;; Bác sĩ nói phẫu thuật thành công~ khuôn mặt vô cảm đó của ông ấy bỗng giãn ra như khuôn mặt Hiddink khi ghi bàn. Nhưng mình thì bị cô gái đáng sợ đó làm cho co rúm lại. Lờ ánh mắt của cô gái đó, mình lên xe riêng về nhà. Bụng nôn nao nên mình trộn cơm vào canh rong biển ăn (có vô lý không nhỉ;;), rồi ngủ một tiếng. Dậy lại trộn cơm ăn tiếp-_- Dù sao thì sau phẫu thuật, cảm giác thèm ăn trở nên quá mạnh; trong khi mình lại không vận động;; Sưng xẹp nhanh hơn mình nghĩ. Mình chỉ ở lì trong nhà nhìn máy tính, nhưng cảm nhận được mí mắt dần nhẹ hơn. Trên hết, việc khi mở mắt thì mắt thật sự mở ra làm mình thấy rất kỳ diệu. ^^; Mình đến bệnh viện sát trùng, bác sĩ nhìn mắt mình và rất vui, nói là thành công. -..-; Mình nhìn gương, nhưng trong gương vẫn còn King Kong...;; Khi ghé cộng đồng này đọc bài, mình thấy nói vận động có hiệu quả tốt trong việc giảm sưng, nên mình đạp xe tại chỗ một tiếng... đúng là sưng xẹp thật. ^^ Giờ sưng gần như đã xẹp hết. Chỉ cần vết bầm vàng và vết bầm máu đỏ hết thì mình nghĩ có thể ra ngoài được rồi. Giờ cô gái đó đã về nhà rồi... kyakyakya. Bác sĩ nói bệnh nhân sụp mí có mí mắt dày nên không thể tạo đường mí đôi lớn, vì vậy mình làm đường mí đôi ẩn. Nếu làm lớn thì sẽ không tự nhiên. Lúc đầu dáng vẻ của mình quá đậm... mình đã quyết tâm sống như trượt đi, nhưng càng ngày trông càng thanh thoát hơn.ㅎ Bây giờ vì bầm nên trông như trang điểm mắt kỳ lạ, nhưng chỉ cần bầm hết thì có vẻ sẽ ổn. Điều thật sự kỳ diệu là trước đây buổi sáng mở mắt rất khó, còn bây giờ khi tỉnh ngủ là mắt mở to ngay. Cơn đau đầu từng đến vào ban đêm cũng biến mất. ^^ Triệu chứng mắt sụp xuống vào ban đêm đã hết nên rất nhẹ nhõm, thoải mái và tốt. Nghe nói bệnh nhân sụp mí bị đau đầu vì dùng cơ trán và cơ lông mày. Mình không biết điều đó nên tối nào cũng bàn luận về cuộc đời...ㅋㅋ Thật sự rất thoải mái và tốt. Đến mức mình muốn cảm ơn bác sĩ. Diễn tiến sau phẫu thuật cũng tốt... bây giờ mình thật sự gần như hạnh phúc. ^^ Mình muốn gội đầu, nhưng đang lo lắng không yên vì sợ nước vào sẽ không tốt. Muốn mau chóng gội đầu, rửa mặt và sống như một con người..ㅋㅋ Tóc mình vốn đã là dầu của dầu rồi...-_- Giờ có lẽ vì mình đã quen với mùi tương đậu nên mình không ngửi thấy mùi gì nữa... kyakya Gia đình mới là người khổ -_-; Tháng sau là có thể trang điểm rồi. Mình muốn nhanh chóng gặp tất cả họ hàng, bạn bè. Mình cũng muốn trả thù(?) những người ngày nào cũng trêu mình mắt sụp và trông buồn ngủ -_- haha. ^^ Dù sao thì mình mong vết bầm nhanh hết. Mình cũng mong mắt lành tốt. Nhờ bạn giới thiệu mà mình biết nơi này, nhận được rất nhiều thông tin, và quan trọng là mình biết ơn vì đã gặp được bệnh viện và bác sĩ tốt. Dù bác sĩ có lạnh lùng đi nữa -_- nhưng ông ấy thật sự đã làm phẫu thuật hết sức cẩn thận và tỉ mỉ. Và giờ mình đã có thể mở mắt rất thoải mái. Giờ mình phải đi chinh phục cách trang điểm cho mí đôi ẩn thôi. ^^ Vậy mình sẽ kết thúc bài review rối rắm của mình ở đây. Tất cả mọi người đang đọc bài của mình... và mọi người trong cộng đồng này, mình cầu mong mọi người nhất định sẽ trở nên xinh đẹp hơn và sống với dáng vẻ tự tin hơn nữa. Chúc một ngày tốt lành. ^^
Thích 0