Ảnh trên là lúc tôi cười nhẹ vào ngày thứ 4, còn ảnh dưới là trước khi làm. Tôi làm vào ngày 26. Thật sự lúc vừa phẫu thuật xong đi ra, tôi đã ngồi thẫn thờ rất lâu, nghĩ mình đã làm cái gì thế này. Phòng khám là do người quen nói sẽ làm cho rất rẻ nên tôi cũng không tin tưởng lắm, mà mắt với nếp mí gần như thành tỉ lệ 1:1 ㅜㅜ Đúng là nồi lẩu tuyệt vọng. Tôi cứ nghĩ, thà trả thêm chút tiền rồi làm ở chỗ tốt hơn còn hơn.. Hơn nữa, 5 ngày sau tôi phải ra ngoài, vậy mà lại tưởng tượng vô lý rằng nếu sưng cứ thế này mãi không xẹp thì sao, rồi một mình chui vào góc phòng như người tàn tạ... Sáng nay tôi nói chuyện điện thoại với một người bạn theo đạo Cơ Đốc, tôi than thở rằng sưng không xẹp thì làm sao, tôi không ra ngoài được, thì bạn ấy bảo sẽ cầu nguyện cho tôi hết sưng. ㅋㅋㅋ Mọi người ơi! Tôi đã quyết định từ tuần sau sẽ đi nhà thờ cùng bạn ấy! Thật sự kỳ diệu quá quá luônㅜㅜ! Sưng đã xẹp rồi. Cái tình trạng chỉ xẹp một bên, lệch nhau, đã xẹp hẳn xuống luôn ấy! (phấn khích;) Bình thường tôi không tin tôn giáo, cứ sống kiểu “mình là thần đây~”, nhưng đây thật sự là khoảnh khắc khiến tôi bỗng có niềm tin! ㅜㅜ Vì quá quá xúc động, tôi đã cho bạn ấy những hạt acorn quý như máu của mình. =_ =; Nghĩ lại thì cũng hơi tiếc..................ㅋㅋㅋ; À, tôi lảm nhảm dài quá rồi; dù sao thì ý tôi là sưng xẹp nên tôi rất vui. ; ㅋㅋㅋㅋ Nhưng có phải cầu nguyện quá nhiệt tình không mà tôi có cảm giác nếp mí đôi đang dần bị vùi vào trong mí mắt trên; Cứ thế này chẳng lẽ nó biến mất sao? ㅜㅜ; Có lẽ vì chưa rửa mặt tử tế được nên mặt tôi hoàn toàn như chảo dầu, nhưng xin hãy nhìn tôi đẹp một chút nhé; ưm hahaha~ Tôi làm hết 400 nghìn won~!
Thích 0