Tôi phẫu thuật mũi được khoảng một tháng rồi~~ Tuy là cũng đẹp lên thật nhưng thật sự tôi bị stress quá nhiều~~ Vì vậy còn có dấu hiệu rụng tóc nhẹ nữa~~ Lỡ ai đó chạm nhầm vào mũi làm tôi phải phẫu thuật lại thì sao~~ Cứ lo phải phẫu thuật lại~ Rồi lỡ ai đó nhận ra tôi đã phẫu thuật thì sao~ Mũi thật sự ngứa muốn chết mà tôi cũng không dám chạm tay vào...... Cũng không thể ngoáy mũi bừa bãi...... Nỗi stress này không thể diễn tả bằng lời... Nghe nói phải mất 6 tháng mới ổn định~~ Lỡ sưng xẹp không đúng rồi bị lệch hai bên thì sao...vết bầm có chắc chắn hết không....nếu lỡ có vấn đề và phải phẫu thuật lại thì sao~~ Tôi nghĩ điều tôi nghĩ nhiều nhất là, đáng lẽ cứ sống với dáng vẻ vốn có của mình~~ Tuy là cũng đẹp lên thật... Cảm giác như nó không phải một phần cơ thể của tôi~~ Nói thật là cảm giác không tốt lắm~~ Nếu có thể quay ngược thời gian, dù không đẹp lên cũng được, tôi muốn quay lại lúc mình sống thoải mái~~ Chắc phải nghĩ đây là hình phạt vì đã quá tham lam thôi~~ Lòng tham của con người là vậy mà~~ Càng có nhiều~~ lại càng muốn nhiều hơn~~ Trong các phẫu thuật thẩm mỹ, tôi thấy phẫu thuật mũi là nguy hiểm và nặng nề nhất Haiz~~ Tôi không cần đẹp gì nữa, chỉ muốn có thể cười tự nhiên như trước~~ đùa nghịch bằng cách làm mũi heo rồi thoải mái ngoáy mũi, ngứa thì cứ dụi mạnh~~ Tôi muốn quay lại chiếc mũi tự nhiên ban đầu bố mẹ đã cho mình~~ Tại sao cứ phải sau khi có chuyện xảy ra mới nhận ra nhỉ~~ Có những người còn khổ hơn tôi, kém sắc hơn~~ và sống từng ngày rất chật vật, vậy mà lúc đó tôi lại không cảm nhận được sao~ Đẹp thì cũng tốt~~ hừ~~ nhưng bất tiện quá~~
Thích 0