Ừm... Lần đầu tiên tôi phẫu thuật là khoảng tháng 2.... Lúc đó sắp phải đi học, nên tôi nghĩ phải làm nhanh... Vì mũi tôi tẹt và luôn là mặc cảm của bản thân, nên tôi cứ nghĩ mình muốn làm, nhất định phải làm.. Rồi không hiểu sao tôi đặt lịch ở một nơi gần nhà, do một bác sĩ khá nổi tiếng ở khu Gangnam thực hiện. Tất nhiên tôi cũng không tìm hiểu kỹ.. vì quá vội. Tôi chỉ nghĩ “Chỉ cần trên khuôn mặt mình, mũi cao lên một chút.. Miễn không phải mũi tẹt là được.” Tôi luôn nghĩ như vậy. Sau khi đặt lịch tư vấn phẫu thuật mũi, tôi cứ vui mãi ㅋ Dù mẹ bảo hãy tìm hiểu thêm.. Tôi nói không cần, con đã tìm hiểu hết rồi, bác sĩ khu Gangnam nên tốt mà... Rồi từng ngày từng ngày đến gần.... Vào ngày tư vấn, tôi đi cùng mẹ và được tư vấn, nhưng câu chuyện dần dần trở thành kiểu cứ phẫu thuật luôn đi, nên dù tôi còn chưa hiểu rõ về kiểu dáng mình muốn hay phương pháp phẫu thuật, cuối cùng hôm đó tôi đã làm luôn.. Tôi thật sự không ngờ hôm đó mình sẽ phẫu thuật.. Lúc đó tôi cũng không biết đến cộng đồng này, quanh tôi cũng không có ai để hỏi, có lẽ vì là con trai nên tôi cũng không tìm hiểu tỉ mỉ.. Chỉ nghĩ cuối cùng mình cũng nâng mũi rồi, thế là vui vẻ làm.. Với tâm trạng như đi gỡ bỏ một gánh nặng... Sau phẫu thuật về nhà.. tôi khó thở, ăn cũng không ngon, chỉ cáu gắt vô cớ với mẹ... Rất bức bối. Dù vậy, nhìn gương tôi vẫn tự nhủ không sao đâu~ cuối cùng mũi cũng cao rồi~ Lúc đó dán băng nên cũng không thể nhìn tổng thể khuôn mặt. Rồi từng ngày trôi qua, đến ngày tháo băng sau một tuần.. Tôi thật sự buồn bã.. như sắp khóc. Mũi được dựng dài hẳn lên... nhìn rất rõ là đã làm.... Mỗi lần nhìn gương đều rất khổ sở.... Tôi thật sự không biết ấn tượng khuôn mặt sẽ thay đổi như thế này. Tôi cứ nghĩ nếu nâng mũi, thì à~ chỉ có mũi cao lên thôi, nhưng ấn tượng thay đổi hẳn.... Đặc biệt là vùng giữa hai mắt vốn không có lại được nâng lên... khiến ánh mắt hoàn toàn trở nên dữ dằn... Trước phẫu thuật, tôi vốn nghe rất nhiều rằng mình tạo ấn tượng tốt, trông hiền, dịu, dễ thương... Chỉ vì mũi thấp nên là đàn ông tôi không tự tin, vậy mà đã làm.... Tôi chịu đựng như vậy một tháng. Thời gian trôi qua, sưng giảm nên cũng đỡ hơn. Nhưng vì ánh mắt, suốt một tháng tôi vẫn u uất. Cuối cùng.. vì ánh mắt, tôi đã phẫu thuật lại. Tôi phẫu thuật lại đúng ngày tròn một tháng. Ban đầu tôi chỉ nghĩ “Làm ơn, chỉ cần cho tôi trở lại dáng vẻ ban đầu thôi,” và định tháo silicone ra, nhưng họ cứ khuyên đừng tháo... hãy đổi sang vật liệu cấy nhỏ hơn.. Cứ liên tục khuyên như vậy... Dù tôi đăng bài tư vấn ở nơi khác, mọi người cũng nói đừng tháo ra, đổi lại sẽ tốt hơn gấp trăm lần.. sẽ hối hận đó. Vì vậy tôi nghĩ chỉ cần ánh mắt trở lại, và nói với bác sĩ hãy hạ vùng giữa hai mắt xuống như trước đây. Rồi phẫu thuật lại... Phẫu thuật lại không đau và hầu như không chảy máu.. Chỉ dán băng, và tôi có thể thở ngay... “À, giờ ánh mắt sẽ trở lại rồi... Mình làm là đúng.” Lúc này tôi cũng cực kỳ đau khổ, thật sự... Nếu tôi là một đứa trầm tính?? Có lẽ đã đỡ hơn. Tôi vốn rất hoạt bát, ngày nào cũng đi chơi với bạn.. Rồi bỗng nhiên không thể làm vậy nữa... mỗi ngày đều khổ sở.. Tiền cũng tốn rất nhiều... mà nhà tôi cũng đâu có khá giả ㅠㅠ Và bây giờ là ngày thứ 18.. Có vẻ như đỡ hơn trước khi phẫu thuật lại.... Tất nhiên ánh mắt vẫn chưa trở lại, tổng thể trông gượng gạo. Tôi không biết có phải vì sưng không, nhưng không giống trước đây ^^ Bây giờ tôi đang viết sau khi đi học về, thật sự rất buồn. Tôi không thể hòa cùng bạn bè, cảm giác tính cách đang thay đổi... cố giải tỏa căng thẳng bằng ăn uống. Hơn hết, ánh nhìn của người khác khiến tôi quá sợ. Tôi thật sự không chịu nổi điều này.. Một ngày mấy lần tôi nghẹn lên muốn khóc. Cảm giác như mọi người chỉ nhìn mình.... như nhìn một con búp bê hề... Khi nhìn tôi, cảm giác như họ đang xì xào và chế giễu. Dù sao, nếu cứ chỉ lo lắng thế này, tôi thấy tương lai phía trước sẽ còn u ám hơn ㅋㅋ Tôi sẽ tỉnh táo lại và cố gắng chuyển sự chú ý khỏi ngoại hình hết mức có thể.. Vừa học tiếng Nhật mà tôi thích nữa ... ^^ㅋㅋ Ah~~~ Chỉ biết thở dài. Thật sự thật sự đã rất khổ... tinh thần cũng rất mệt mỏi.... .................. Điều tôi hối hận nhất bây giờ là... Giá mà tôi chịu đợi thêm một tuần... Giá mà tôi tìm hiểu thêm bệnh viện.... Giá mà tôi tìm hiểu cái này cái kia.... Sao lúc đó lại vội vàng như vậy ... Giá mà tôi tìm hiểu thêm... Là những điều như vậy.. Tôi hối hận ... và cũng không thể quay lại trước khi làm. Tôi viết vì nghĩ có thể có những người giống tôi. Nghe nói đã nâng lên khoảng 3 mm (cái này tôi cũng biết sau phẫu thuật), và bây giờ ấn tượng khuôn mặt tôi đã thay đổi. Tôi không biết có lộ rõ hay không.. nhưng tôi không thể ngẩng đầu đi lại. Tôi từng là người hòa đồng và hoạt bát.. Bây giờ đi cúi đầu như người có tội, chỉ thấy bản thân đáng thương - Tôi sẽ đợi thêm rồi nghĩ xem kỳ nghỉ nên làm gì. Mong mọi người ở đây đều thành công ngay lần đầu, không phải khổ sở như tôi~ À.. chắc không có ai giống tôi đâu, nhưng nếu thật sự muốn khuyên, thì là đừng làm vội... hãy tìm hiểu đủ, thật đủ, suy nghĩ, tư vấn... nghĩ về sau này rồi hãy làm... Không làm được điều này là điều tôi hối hận nhất.
Thích 0