Vậy là vừa tròn 2 tuần rồi. Mình làm ở ㅈㄱ~ Năm ngoái mình chỉ mới hỏi tư vấn thôi, nhưng về nhà thì cứ nhìn gò má suốt, nghĩ đây chắc là ca phẫu thuật lớn cuối cùng của đời mình nên mình quyết định làm luôn. Mình cũng nghe ở cộng đồng này và cả những trang khác rằng đã quyết rồi thì phải chịu khó đi tư vấn nhiều nơi, nên dù thấy phí tư vấn hơi tiếc, nhưng vì đây là gương mặt quý giá của mình nên mình vẫn đi khảo sát rất chăm chỉ. Ban đầu mình phân vân giữa đường rạch trong miệng và đường rạch da đầu, rồi sau khi tìm hiểu trên mạng và đi tư vấn trực tiếp, mình quyết định làm đường rạch trong miệng. Cả hai đều có ưu và nhược điểm. Nếu làm qua da đầu thì sẽ không bị chảy xệ, nhưng sẽ để lại sẹo ở da đầu; sẹo da đầu sau khoảng 3 tháng thì tóc sẽ mọc lại. Thế nhưng mình lục mạng điên cuồng thì thấy có review nói rằng với người tóc mỏng như mình thì tóc cũng không mọc lại tốt. Còn đường trong miệng là rạch trong miệng và rạch gần tai, nên dù sẹo không lớn nhưng lại có tình trạng chảy xệ. Với người lớn tuổi hơn như mình thì tất nhiên sẽ ưu tiên đường rạch da đầu, nhưng vốn dĩ mặt mình cũng đã hơi chảy xệ sẵn rồi (hút thuốc suốt cả tuổi 20 nên độ chảy xệ thấy rõ! - nếu ai hút thuốc thì hãy bỏ nhé, mình cũng đã bỏ điếu thuốc đã hút hơn 10 năm vì làn da~ đến mức bị mẹ bắt và đánh sau lưng cũng không bỏ được cái thuốc ấy..) Nên mình nghĩ sau này nếu làm magic lift thì thôi chọn đường rạch trong miệng. Điều khó chịu nhất ngay sau mổ là đờm có lẫn máu do thuốc gây mê toàn thân. Nó cứ chảy xuống cổ họng làm mình không thở được, rất khổ sở. Mình nói với y tá thì cô ấy bảo: “Thở được thì đừng lo, còn thở được là còn sống mà~” Chắc cô ấy cũng thấy khá phiền. Rồi 3 ngày đầu thì hoàn toàn như quả bóng~ mình còn khóc nữa. Cũng tự hỏi ở cái tuổi này mình đang làm gì vậy..ㅋㅋ rồi buồn vô cớ. Mình cũng chẳng chườm lạnh mấy. Chỉ khi thấy sưng quá thì làm sơ qua thôi. Mình nói với những ai sắp phẫu thuật rằng, trong một tuần hãy cứ sống như thể mình không còn là con người, đừng nghĩ ngợi gì cả. Đói thì ăn, sưng thì nằm, dù không muốn nằm cũng phải nằm~ không còn cách nào khác đâu. Mắt sưng quá không mở nổi, lông mày còn chọc vào nhãn cầu nên đến cả mở mắt cũng không làm được.. Cứ như vậy qua một tuần, mình mới khó khăn lắm gội được cái đầu tóc bết dính (cái này chắc cũng do thuốc mê, vì lúc đầu gội đầu thì bọt cũng không lên tốt), tháo khẩu trang, tháo chỉ gần tai, rồi trong miệng có một cái giống như ống dẫn máu? hay thứ gì đó đặt vào để máu không tụ lại. Lúc đó mình còn không biết nó tồn tại, nhưng khi rút ra thì cảm giác chỉ rợn thôi chứ không đau. Đến ngày thứ 10, họ gọi mình đến và nói sẽ tháo chỉ trong miệng~ mình cứ tưởng cái ống đó là thay cho chỉ khâu. Dù sao thì mình cũng không sợ mà đi tháo. Chỉ hơi châm chích một chút~ Và bây giờ đã là tuần thứ 2, mình đang sống với cái miệng như ngậm kẹo~ Vết đỏ trong mắt cũng gần như tan hết, cuối cùng mình đã có thể sống với diện mạo trông hơi giống con người hơn.. Tháo khẩu trang ra rồi, mình nghĩ từ bây giờ mới là bắt đầu nên đang chăm chỉ chườm nóng lạnh và đắp mặt nạ cho mặt. Bác sĩ bảo trong một tháng không được massage cũng không được tập thể dục. Nhưng những ai từng đi massage chắc cũng biết, giờ phương pháp kinh lạc là cơ bản rồi, nên mình nghĩ không phải 1 tháng mà ít nhất phải đợi 6 tháng rồi mới nên làm, thế là mình chuyển sang tự chăm sóc tại nhà. Trước hết, sau phẫu thuật da mình bị nổi loạn thật sự rất nhiều. Bây giờ mình đang cố cứu lại làn da. Mình đang làm dịu da đang nhạy cảm và điều chỉnh ăn uống; nếu ăn mặn, hoặc kể cả có ăn thịt hay cá xay nhuyễn thì cũng không ổn lắm. Nên mình chỉ ăn cháo có thêm một ít thịt nghêu thôi, đều đặn mỗi ngày. Cố gắng ít vận động nhất có thể, ngay cả khi xem chương trình vui cũng phải dè chừng để khỏi cười~ Miệng sẽ từ từ há ra, nên không cần cố quá trước đâu. Bây giờ ngoài vùng dưới mắt ra thì cảm giác hầu như đã trở lại hết rồi~ Mình đang rất để ý đến việc chăm sóc da. Nếu có ai đã phẫu thuật giống mình thì mọi người làm gì để giảm sưng má vậy? Mình sắp phải trở lại công ty rồi mà vẫn còn cái mặt như ngậm kẹo. Bác sĩ nói cái đó phải mất 6 tháng~ thì mình kiểu, “Hả!” Y tá an ủi là 3 tháng sẽ xẹp, haha. Nhưng chắc lời bác sĩ mới đúng~ Ông ấy hơi lạnh lùng nhưng có vẻ rất kiên định, thật lòng mà nói mình còn thấy tin tưởng hơn cả kiểu bác sĩ hiền lành, mềm mỏng. Nhìn thấy cây thánh giá phía sau bác sĩ cũng thấy yên tâm hơn, dĩ nhiên mình không theo tôn giáo gì, nhưng mà Có ai biết cách làm giảm phần má chảy xệ kiểu mặt chó buldog không? Nếu biết thì chia sẻ cùng mình nhé. Chắc mình còn phải theo dõi thêm diễn biến, nhưng mình nghĩ mọi ca phẫu thuật thì tự nhiên là tốt nhất. Phần còn lại mình sẽ cố gắng bằng chính nỗ lực của mình để dần dần hồi phục. Những ai chuẩn bị phẫu thuật hoặc đã phẫu thuật rồi chắc cũng là những người quan tâm đến ngoại hình. Có thể có người nói này nói kia, nhưng mình nghĩ đó cũng là vì muốn yêu bản thân mình nhiều hơn. Hãy ngày càng xinh hơn nhé~
좋아요 0