Bài viết

Đánh giá phẫu thuật mắt@eye-review

*Mở góc mắt + nhấn mí không rạch, review (review chi tiếtㅋㅋ)

Còn tôi thì trước hết, bỏ hết mọi thứ sang một bên, tôi đã tự tạo nếp mí từ hồi tiểu học rồi ㅡㅡ Tôi dán bằng keo rồi đi học đi chơi, sau này lười quá nên cứ cố giữ bằng cách nheo mắt thôi rồi trông cũng khá tự nhiên ㅠㅎㅎㅎ Nếu không nhìn xuống hoặc nhắm rồi mở mắt ra thì nếp mí vẫn luôn giữ được... nhưng nói đúng hơn có lẽ phải nói là tôi cứ gấp phần da trên mí mắt lại để nó trông như có mí -_- Như vậy chắc sẽ hợp hơn ㅎㅎㅎㅎ Nhưng mà xem ra không thể làm vậy mãi được Thật lòng thì cũng không đến nỗi xấu người khác còn nói, Ồ, cậu cũng có mí đẹp đấy chứ. (tôi xấu hổ chết đi được..._) Khi tôi nói với bạn là mình sẽ đi phẫu thuật họ còn hỏi, Có sẵn rồi sao còn làm nữa? -_-; Nhưng mà lúc gặp người khác tôi lúc nào cũng phải gồng mắt lên, nên họ nghĩ vậy cũng phải thôi, còn ở nhà thì tôi cứ để tự nhiên sáng ngủ dậy là quay về đúng kiểu người Đông Á luôn, thành ra kiểu gì đây, như sống hai cuộc đời vậy, chán sống thật (?) thế là nhân dịp này làm luôn ㅋ Trước hết tôi đi tư vấn ở 3 nơi rồi mới quyết định làm, điều buồn cười nhất là cả 3 nơi tôi đến đều tưởng tôi vốn đã có mí rồi nên họ hỏi, “Cái mí đang có giờ làm lại à?”ㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎ Tôi không có mà..? Không có mà.. là tôi tự tạo ra đó Không có mà..????ㅋㅋㅋㅋㅋ Tôi tự làm ra mà....ㅋㅋㅋㅋㅋ Ôi, hay tôi đi làm bác sĩ luôn nhỉㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎ Tôi đã nghĩ vậyㅋㅋ Tức là tôi đã làm nó tự nhiên đến mức bác sĩ cũng không nhận ra ㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Rồi tôi nói với bác sĩ Là tôi tự làm đó ㅋ Bác sĩ bảo Ôi, bạn làm đẹp ghê và giữ được lâu vậy?ㅋㅋ Thế là tôi chọn nơi đó và làm phẫu thuật ㅎㅎ Là ở Apgujeong~ Lúc tôi đến để phẫu thuật, cũng có khoảng 5 người ở đó, ước tính mỗi người cỡ 1 triệu won thì đã là 5 triệu ㅡㅡ Tôi bắt đầu hiểu vì sao người ta muốn làm bác sĩ rồi ㅎㅎ.... Vừa đến là họ bôi kem gây tê lên mí mắt ngay, rồi bảo chụp ảnh Tôi nghĩ trong đầu, chụp mắt tôi rồi sau này đem cho người khác xem làm mẫu như vậy là xâm phạm hình ảnh, nhưng để nói “Tôi không thích!” thì tôi quá nhút nhát, không dám nói, chỉ im lặng..... Sau đó trong lúc chờ người cứ vào thêm, nên tôi ngại lắm ㅜㅡㅜ Thật ra với tôi, đáng sợ hay đau hơn phẫu thuật mà chính là nghĩ đến cảnh phải vuốt tóc ngược hết ra sau, nằm ngơ ngác trước mặt bác sĩ và y tá để làm phẫu thuật thì xấu hổ quá ㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎ Mẹ và y tá còn tưởng tôi sợ nên mới vậy ㅎㅎ Tóm lại, cuối cùng tôi cũng nằm lên bàn mổ cái đèn trên bàn mổ mà chỉ thấy trong phim y khoa ấy,,, lúc nó chiếu thẳng vào mắt thật sự chói lóa May là tôi nhắm mắt làm, chứ nếu lúc bật đèn mà mở mắt ra, sáng đến mức ấy thì có mù cũng chẳng lạ gì (ngay cả trong lúc mổ, cái ánh đèn đó cũng khó chịu.. thật ra không hề đau chút nào...ㅋㅋ) Rồi tôi cứ nhắm mắt nằm đó, y tá đến nói sẽ tiêm thuốc tê Trước khi phẫu thuật, ở cộng đồng này có rất nhiều người nói mũi tiêm tê là đau nhất, nên tôi còn tò mò nó đau cỡ nào hơn, nên rất muốn được tiêm nhanh! (Tôi là kẻ khổ dâm à..?ㅋㅋㅋ) Tôi làm mở góc mắt kiểu rạch một phần, nên chắc tổng cộng bị tiêm 6 mũi? Mỗi bên ba mũi? Chỉ đọc mấy review ở cộng đồng này thôi, đã có nhiều người nói kiểu như Mắt như sắp rơi ra luôn!ㅜㅜ Thật lòng thì phóng đại quá mức Chỉ cần tưởng tượng mũi tiêm ở mông vì có nhiều mỡ nên cảm giác bớt sốc hơn, thì tiêm vào mắt sẽ chỉ sốc hơn một chút so với thế chỉ vậy thôi. (đúng kiểu diễn tả ấy) Thay vì đau, cảm giác thật sự là có thứ chất lỏng gì đó bị đẩy tuồn tuột vào sâu trong mí mắt, kiểu piston vậy Viết ra đến đây tôi còn không biết mình đang nói gì.. Mọi người tự đi tiêm thử điㅋㅋ Rồi y tá cứ liên tục lấy gạc che mắt tôi rồi ấn xuống Lúc đó tôi tưởng chắc y tá làm hết mọi việc, chẳng lẽ phẫu thuật cũng do y tá làm? ㅡㅡ đây là phòng mổ chui à..!!? Tôi còn hoảng nữa cơ Tóm lại một lúc sau bác sĩ đi vào, dùng gương để vạch đường, rồi bắt đầu. Thật sự là trước khi làm, chỉ nghĩ đến cảnh bị khâu bằng kim thôi là đã nhớ ngay đến cảnh trong phim kinh dị khâu mắt lại ấy (cái âm thanh đó tôi không bao giờ quên được...ㅠ ọe) Lúc đó mới hơi sợ, nhưng họ cứ chần chừ mãi, sau cùng tôi chán luôn, chỉ muốn làm nhanh rồi ngủ thôi ㅋ chắc vì mũi tiêm tê ấy ㅋ Rồi sau đó là cái mà tôi vẫn nghe kể ở đây, mùi như nướng mực Họ đốt dọc theo đường kẻ trên da, rồi một lát sau hình như bắt đầu khâu. Thật sự là ngay cả khi da đã được gây tê, nhắm mắt lại rồi, vẫn phải kinh ngạc trước sức mạnh của thính giác ㅋㅋ Tất cả dây thần kinh đều dồn vào tai, đến cả tiếng kiến cũng phản ứng..ㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎ Nhưng mà đúng là lúc làm cái kiểu khâu ấy? họ luồn chỉ vào mắt rồi kéo căng phựt! căng phồng luôn Đến mức tôi còn tưởng da sẽ bị rách ra ㅜㅡㅜ Không phải là đau, chỉ là cảm giác vậy thôi ㅋㅋㅋ Đang làm như thế, bác sĩ bỗng nhiên hỏi: “Mở góc mắt bằng tiếng Anh là gì nhỉ?” Không ai trả lời cả. (Bên cạnh rõ ràng có rất nhiều y tá..) Thế là tôi nghĩ, À, ông ấy đang hỏi mình à? ㅡㅡ...?;;;;; Rồi tôi nói, “Em không biết ㅡㅡ...” Thế là mọi người cười phá lên, và ông ấy bảo, À, không phải hỏi bệnh nhân đâuㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎㅎ Hóa ra bên cạnh có một y tá thực tập hay gì đó kiểu intern ấy ㅋ Ông ấy hỏi cô y tá đó, nhưng vì cô ấy không biết nên không trả lời được, thế mà tôi lại tưởng đang hỏi mình ㅎㅎㅎㅎ Tóm lại, có lẽ tôi khá chịu đựng giỏi, hoặc đúng là không đau lắm. Mấy y tá còn nói, Ôi, bạn chịu giỏi ghê. Mũi tiêm tê thường là phần đau nhất đấy. ㅎㅎㅎㅎ Cuối cùng họ khâu tạm xong, rồi từ đó cứ bật tắt đèn liên tục, bảo mở mắt ra, nhắm mắt lại, chắc phải đến 50 lần. Lúc đầu tôi làm rất nghiêm túc, nhưng vốn mắt đã bị tê đến mềm nhũn rồi, không còn sức, làm không tốt, nên về sau thấy phiền lắm ㅜㅡㅜ Đèn thì cũng chói khủng khiếp nữa. Tóm lại, hình như toàn bộ quá trình chưa đến 1 tiếng. Thật sự là tôi thuộc kiểu làm phẫu thuật khá bình tĩnh ㅎㅎㅎㅎㅎ Trên bàn mổ, thay vì sợ hay lo, tôi lại thấy đói (ai làm thì nhớ ăn no trước khi đi.) và chán (lẽ ra nên mang theo cả MP3.) ㅋㅋ Và thật ra, sau khi phẫu thuật, chăm sóc hậu phẫu còn đáng sợ hơn cả lúc làm. Phải che lại, không được rửa, phải luôn mở mắt, ngủ cũng không được nằm ngửa mà ngủ, đây là cái gì thếㅡㅡ..; Tóm lại, mong là sẽ đẹp lên hoho Tôi viết đến đây thôi~

좋아요 0

Chưa có bình luận.