Bài viết

Đánh giá phẫu thuật mũi@rhino-review

Đúng một tuần..!

Cuối cùng thì mình cũng đã đi làm phẫu thuật mũi mà mình đã ấp ủ bấy lâu. Sau khi đắn đo rất lâu và còn đặt cả tiền cọc, mình cũng từng nghĩ hay là hủy luôn, nhưng vì đây là ca phẫu thuật mũi mình đã muốn làm từ rất lâu nên nghĩ rằng nếu không làm thì sau này lại hối hận, thế là mình nằm lên bàn mổ rất đàng hoàng và khá tự tin. Mình nằm đó truyền dịch và gây mê an thần rồi nghĩ rằng mình đúng là điên thật rồi. Rồi mình ngủ rất ngon, tỉnh dậy thì đã hơn 2 tiếng trôi qua. Họ nói chảy máu khá nhiều, nên đây là một ca mổ khá vất vả. Mình có sống mũi hơi rộng nên đã cắt xương mũi và chỉ làm phần đầu mũi, nhưng bản thân ca phẫu thuật thì không quá khó, vậy mà sáng sớm mổ xong rồi về nhà mình cứ nôn liên tục nên rất khổ sở. Chắc là do thuốc mê, mình còn nôn ra một ít máu và cứ nôn ra thứ nước đen đen gì đó, chốc chốc lại chóng mặt.. Nói chung ngày đầu tiên mình khổ sở đến mức không uống nổi thuốc mà cứ nôn liên tục.. Ngày đầu trông vẫn còn khá ổn, nhưng ngày thứ hai thì sưng đến mức nhìn gương cũng sợ. Ban đầu mình còn tự an ủi là ‘người ta bảo ngày thứ hai là nặng nhất mà...’ nhưng sang ngày thứ ba thì mặt còn sưng phù hơn nữa. Mình thậm chí còn dẹp hết tất cả gương trong phòng. Rồi mình thật sự cố gắng uống nước bí đỏ, ăn cháo bí đỏ, và cứ thế từng ngày.. chờ đến hôm nay để tháo chỉ và gỡ băng. Đến đây mình mới thấy hóa ra không phải chỉ một mình mình là khổ. Sưng đúng là giảm đi từng ngày thật. Hôm qua mình bỏ cuộc vì nằm ngồi ngủ quá khổ, đành nằm thẳng ngủ luôn, vậy mà cuối cùng cũng đã ra dáng người hơn, đến mức mình tự thấy rất vui. Hôm nay mình đến bệnh viện tháo băng và cắt chỉ, thật sự mắt mình rưng rưng nước. Mũi mình vốn đâu có thấp đến mức đó, nên mình nghĩ với mức thay đổi này chắc mọi người sẽ không nhận ra... nhưng ai cũng nhận ra ngay ㅡㅡ;; Điều buồn hơn là.. mẹ và bạn trai mình cũng nói mũi cũ đẹp hơn. Mình cứ cãi đến cùng là không phải như vậy, bạn trai mình dường như cũng hơi thất vọng về mình. Hôm nay về nhà, lúc tẩy lớp trang điểm mà mình dùng để che vết bầm, mình nhìn vào gương thì nước mắt đã tuôn trào, là những giọt nước mắt mà lúc nôn thốc nôn tháo mình còn không hề rơi. Không ngờ mình trong gương lại xa lạ đến thế... Mũi dài hơn, và cảm giác có gì đó không ổn. Kiểu như không cân đối.. kiểu cảm giác đó. Ngày trước ít nhất nó vẫn là cái mũi trông dễ thương... Còn bây giờ chỉ còn là một chiếc mũi dài thẳng đơ không có hình dạng gì cả. Vì hư vinh.. mình cứ nghĩ chỉ cần sửa cái mũi này thôi là sẽ xinh lên và hạnh phúc... nhưng hoàn toàn không hạnh phúc, cũng chẳng đẹp lên. Vì đã quá đau đớn nên mình thật sự không dám nghĩ đến chuyện phẫu thuật lại, mà phần xương đã cắt rồi cũng không thể quay lại như cũ.. Với lại mình cũng không có tiền để làm thế. ㅠㅠ Trước đây khi thấy người khác nói hối hận vì làm phẫu thuật ở đây và muốn tháo ra làm lại, mình thật sự không thể hiểu nổi... Giờ thì mình hiểu rồi. Nghe chuyện thất bại của người khác, những lời than phiền không hài lòng sau phẫu thuật, mình vẫn cứ ngập tràn hy vọng và nghĩ rằng chuyện đó tuyệt đối sẽ không xảy ra với mình... Nên nếu bây giờ bạn đang cân nhắc phẫu thuật, xin hãy suy nghĩ thật kỹ. Mình cũng đã tìm hiểu rất nhiều, suy nghĩ rất nhiều rồi... Giá mà lúc đó mình cẩn thận hơn.. mình đã làm một việc mà cả đời này không thể quay lại được. Mình cũng đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ ở đây, nên muốn phần nào giúp lại những người khác.

Chưa có bình luận.