Bài viết

Đánh giá phẫu thuật mắt@eye-review

Mí mắt trái + cắt toàn phần + mở khóe trong

Mình đến bệnh viện, mặc áo choàng phẫu thuật màu xanh ở bên ngoài bộ quần áo đã mặc đến đó, rồi vào phòng mổ và nằm xuống. Nhưng phòng mổ thì... đây là lần đầu tiên mình được vào phòng mổ, mình cứ nghĩ nó sẽ giống như trong phim New Heart, nhưng thực tế lại đơn giản hơn mình tưởng rất nhiều (?)..; Lúc nhỏ thuốc vào mắt, theo thời gian mắt bắt đầu có cảm giác căng tức. Mình đang nằm trên bàn mổ, mà trong lúc đó người ta vẫn đang tư vấn cho mình.. Lúc đầu thì run, sau đó cái run chuyển thành bực.. Nhưng khi bác sĩ và chị y tá đi vào, mình lại run tiếp.. Trước khi bắt đầu, họ cứ lật mí mắt mình lên xem thử~ Mình cũng không biết vì sao; Bác sĩ nói gây tê chiếm một nửa rồi. Nhưng gây tê thì mình chịu được. Chỉ hơi châm chích thôi? Mình nghĩ như đang nặn mụn rồi tiêm, thế là chịu luônㅋㅋ Nhưng mũi kim gây tê ở phía mũi thì đau hơn một chút. Dù vậy, mỗi bên trái phải tiêm một mũi rồi xoa cho thuốc tê lan ra, nên mũi tiêm sau đó hoặc không có cảm giác gì hoặc đỡ đau hơnㅎㅎ Mình còn chẳng biết mình bị tiêm bao nhiêu mũi nữa ㅋ Ban đầu mình thấy lạnh lạnh, còn nghĩ đây là đang dùng dao cắt sao? Nếu cảm giác phẫu thuật chỉ như thế này thì tốt quá, mình đã nghĩ vậy, nhưng thật ra họ chỉ đang dùng gì đó để vẽ đường thôiㅋㅋ;; Nhìn chung ca mổ không đauㅎ Nói đúng ra thì không có cảm giác bị cắt gì cả~ Chỉ có cảm giác bị kéo mí mắt thôi, và khi nhắm mắt với phần mí bị kéo giãn thì bị vàng đi và lúc đốt mỡ thì thật sự không phải mùi nướng mực mà là mùi ‘cháy khét hoàn toàn’. Ghê~ Nhưng mùi thì chưa nói, cái máy đó khi dùng lại phát ra tiếng ‘tạch tạch’. Mình vốn đã sợ tiếng động nên cứ giật mình thon thót mà không hề đau chút nàoㅋㅋ; Thấy mọi người thì cứ nghĩ, à lúc này sẽ làm gì rồi lúc kia sẽ làm gì, nhưng với mình, nghĩ đến việc đang làm gì lại còn đáng sợ hơn, nên cứ cố nghĩ sang chuyện khác, nhưng rồi lại bị kéo chú ý về mắt ㅜ Lại còn có tiếng kéo cắt soàn soạt nữa ㅜ Tiếng động đáng sợ quá. Lúc mình làm thì họ cũng không mở nhạc cho mình nghe, hu hu ㅜㅜ thứ duy nhất mình phải tập trung vào là âm thanh của cuộc phẫu thuật.. ;; ㅜ Giữa chừng họ bảo thử mở mắt ra, và mỗi lần đó chị y tá đứng cạnh mình cầm dụng cụ phẫu thuật, mình đều nhìn thấy, chỉ nhìn thấy dụng cụ thôi cũng đã sợ khiếp rồi. Thế là mình lại nghĩ trong đầu.. ‘Giá mà cất mấy dụng cụ đó đi để mình không thấy ㅜ’ Mình sợ quá nên cố ý trợn mắt lên trên để không nhìn thấy, hu hu ㅜ Cảm giác mí mắt bị kéo giãn thật sự rất ghét, rất rất ghét ㅜㅜ Cảm giác như bị cắt ra rồi kéo rộng ㅜ Mình chỉ mổ bằng gây tê tại chỗ, không gây mê ngủ, chắc hơn 2 tiếng một chút. Là mí mắt trái + mở khóe trong + cắt toàn phần~ Ban đầu họ làm bên phải một chút rồi chuyển sang bên trái, mình cứ tò mò nhưng nhịn không hỏi, cuối cùng mới hỏi: “Bên phải xong rồi ạ?” Bác sĩ nói: “Đâu có phải ca đơn giản như vậy. Chưa xong đâu.” Nghe vậy thì, hu ㅜ cảm giác yên tâm vì nghĩ rằng một bên đã xong bay đi rất xa, rất xa~~ Sau khi mổ xong xuôi thì chụp ảnh, và mắt lúc đó khác hoàn toàn so với trước khi mổ. Nhìn mình phản chiếu trên ống kính máy ảnh, thấy cứ như cáo, thế là chỉ phì cười một cáiㅋㅋ;; Sau đó họ dùng gạc hay gì đó rồi dán băng lại, rồi hôm nay đến bệnh viện tháo ra.. Thật ra hôm qua mình đã thử tháo ra xem rồi vì quá tò mòㅋㅋ Nhưng mình chỉ tháo từng bên để xem, ngoài lần đó thì gần như vẫn dán, nên cũng không nghĩ gì nhiều, nhưng hôm nay nhìn thì, chẹp chẹp -;; ‘Lẽ nào đây thật sự là mình sao..’ Ca mổ không đau, nhưng sau mổ khi hết tê thì đau khủng khiếp thật sự là -ㅅ- Thế là cuối cùng mình nhớ ra thuốc, ăn canh bánh gạo thật ngon rồi uống thuốc ngay, thế là không đau nữa; Trong đầu cứ nghĩ ‘Giá mà uống thuốc sớm hơn..’ Mọi người khi đau thì hãy uống thuốc sớm để giảm bớt đau đớn; Hôm qua đau thế mà hôm nay lại không đau nữa, gọn gàng hẳn; Chỉ khi mở to mắt thì có cảm giác bị kéo thôiㅎㅎ Còn chịu đượcㅋㅋ Hôm qua mình sợ đến mức không dám nhìn xuống chỉ nhìn thẳng phía trước thôiㅋㅋ hôm nay thì chẳng sao cả. Mình chườm lạnh rồi ngủ quên, lúc tỉnh dậy thì bố mẹ không có ở nhà. Thế là mình hỏi em: “Mẹ với bố đâu rồi?” Em mình nói: “Đi trung tâm thương mại rồi.” Thế là mình, còn chưa biết mặt mình ra sao, đã hỏi: “Còn tôi?” -ㅅ-ㅋ Với đôi mắt này thì rốt cuộc tôi đi đâu được chứㅋㅋ Mình thấy sống ổn quá nên quên luôn tình trạng mắt của mìnhㅋㅋ Có lẽ là do vừa ngủ dậy cũng nênㅋㅋ Mình nằm xem lại ca mổ hôm qua, lo là khóe trong bị bung ra, nhưng nhìn kỹ thì vẫn yên ổn nguyên vẹn. Người ta nói sẽ khâu bên trong để không để lại sẹo, thật sự mình nhìn cũng phải tìm rất lâu xem khâu ở đâu mới ra đượcㅋㅋ;; Không để lại sẹo bên ngoài thì quá tốtㅋ À, và sau khi mổ hôm qua thì mắt phải bị mờ, không nhìn rõ, nhưng một lúc sau lại trở về bình thường hếtㅋㅋ Những ai như vậy đừng lo quá nhéㅋㅋ Hôm qua với hôm nay, cho đến tận trước đó không lâu thì thật sự đúng kiểu xúc xích luôn, nhưng chườm lạnh kỹ thì sưng giảm thấy rõ luôn. Hôm qua mình sợ đến mức không dám chớp mắt tử tế, gần như chỉ nhìn phía trước, nhưng giờ thì cứ chớp liên tụcㅋㅋ Cái cảm giác da bị gấp lại(?) thích thật sự luônㅋㅋ Khi có cảm giác đó thì mình mới thực sự thấy rằng sắp có hai mí rồiㅋㅋㅋ Hãy chườm lạnh thật chăm chỉ!! Thật chăm chỉㅋㅋ À, thật ra chỉ khâu không phải màu đen mà giống màu bạc hơn? Mình không thấy sợi chỉ đâuㅋㅋ Nó bị chôn trong chỗ sưng mất rồi, và khóe trong được khâu sao cho không thấy ra ngoài ㅋ Nói thật thì bản thân ca mổ không đau mấy, phần lớn là sợ thôi~ Có lẽ vì mình xem quá nhiều ảnh trước và sau phẫu thuật, nên khi bác sĩ nói “Dù sưng to thì cũng sẽ giảm còn một phần ba” mình về nhà nhìn mắt mà không hề nghĩ, “Á.. sao.. cái gì thế này ㅠㅠ hoàn toàn là quái vật rồi, ồ lẽ nào ca mổ bị hỏng.. làm sao đây..ㅜ” mà lại nghĩ: “À, sưng ít hơn mình tưởng.. thế này chẳng lẽ thành mắt hai mí ẩn sao? Ừm..~”ㅋㅋ -ㅅ-;; Mình gần như tự lẩm bẩm viết hết ra vì quá buồn chánㅋㅋ Cứ mỗi lần nhớ ra lại sửa rồi thêm vào, nên câu chuyện có vẻ ngày càng dài hơn ㅋ;

Chưa có bình luận.