Cuối cùng ngày phẫu thuật cũng đến.. Từ sáng mình đã căng thẳng nên không ăn uống đàng hoàng được (nhờ vậy mà giảm cân luôn) Sau khi tan làm, mình đang ăn với bạn ở Apgujeong thì bệnh viện gọi... Hỏi mình đang ở đâu.. nên mình nói đang ăn, họ bảo lịch phẫu thuật vốn là đến 9 giờ nhưng bảo mình lên sớm.. (lúc đó là 7 giờ rưỡi) Mình đang ăn shabu-shabu mà thăn bò cũng không ăn được bao nhiêu, còn bỏ lại hết kalguksu + cơmㅠ Thật sự thấy như sắp bị nghẹn, khó tiêu nên không ăn nổi. Hức, tiếc quá.. Dù sao phần mở đầu dài quá rồiㅋㅋ Vào bệnh viện thì mấy đứa bạn đã từng phẫu thuật trước ở đó bắt đầu dọa mình... Bệnh viện đó không gây mê ngủ nên nỗi sợ gây tê của mình thật sự rất lớn.. vậy mà chúng còn nói nào là cảm giác như bị đâm xuyên nhãn cầu này nọ. Chẳng giống bạn bè gì cả..-_ㅡ^ Trước phẫu thuật, họ bôi thuốc mỡ gây tê cho mình... rồi khoảng 20 phút sau mình vào phòng phẫu thuật.. Trời ơi.. tim đập thình thịch liên hồi. Họ chụp ảnh mặt mộcㅡㅡ Rồi lau thuốc mỡ gây tê đi, viện trưởng vào kiểm tra đường mí và gây tê. Đường mí làm 9 mm, nhưng bác sĩ nhấn mạnh rằng đường 9 mm của mình khác với 9 mm của người khác, vì mắt mình vốn nằm sâu vào trong và có nhiều mỡ..ㅋㅋ Gây tê!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Thật tình.... có lẽ vì mình đã sợ quá mức nên chỉ hơi châm chích?? vậy thôi. Lúc đó mình nghĩ đến phần shabu-shabu đã bỏ lại vì sợ hãi và làm ầm lên. Mọi người ơi, thật sự không đau đâu.. gì mà nhãn cầu rơi ra chứㅋㅋㅋ Mũi tiêm mở góc mắt trong thì hơi châm chích, đến mức phát ra tiếng “ư~~~~” thôi?ㅋ Mỗi mắt tiêm 3 mũi, tổng cộng 6 mũi.. còn được khen là chịu giỏi nữa^^ㅋㅋ Rồi đợi thuốc tê ngấm.. Với mình, khoảng thời gian sau khi gây tê và trước khi bắt đầu phẫu thuật còn run hơn ấy?ㅋㅋ Ngay cả lúc bắt đầu phẫu thuật, mình căng thẳng quá nên bác sĩ nói gì mình cũng lờ hết. Vậy là bác sĩ hỏi cô 00 ngất rồi àㅋㅋㅋ (Mình 25 tuổi mà được gọi là cô 00 nên thấy vuiㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅡㅡ trẻ con ghê) Rồi bác sĩ bắt mình mở mắt nhắm mắt thật sự rất nhiều lần. Chắc hơn 50 lần.. Bằng giọng trầm vừa, “Mở mắt ra nhé~ nhắm mắt lại nhé~”ㅋ kya~ Có lẽ vì vậy mà mình bớt căng thẳng hơn (vì cứ nhắm mắt mãi thì sợ mà), nên mình cố trò chuyện với bác sĩ để thả lỏng. Thật sự không nghĩ gì mà mình hỏi bác sĩ: “Không biết bác sĩ có từng mở góc mắt trong không ạ?” (Đây là bệnh viện mà viện trưởng nổi tiếng là đẹp traiㅋㅋㅋ) Ánh mắt bác sĩ rất đẹpㅋ Bác sĩ cười và hỏi mình còn có dư sức hỏi chuyện đó sao,,, Bác sĩ nói từ khi mở bệnh viện đến giờ mình là người thứ hai hỏi vậy, rồi cười rất sảng khoáiㅋㅋㅋ Mình thật sự chỉ tò mò nên hỏi thôiㅋ Bác sĩ nói là tự nhiên và hỏi sao mình hỏi, mình đáp “Vì bác sĩ đẹp trai ạ, hihi. Ngoài đời bác sĩ đẹp hơn ảnh trên trang web nhiều,” bác sĩ nói y tá nghe được sẽ cười, nhưng có vẻ âm thầm thích lắmㅋ Nên mình nói, “Trên mạng, khi xem tư vấn và review phẫu thuật, lúc nào cũng có bài viết nói bác sĩ đẹp trai.. Mình tò mò quá nên xem ảnh trên trang web, nhưng không phải vậy đâu~ㅡㅡ Mà ngoài đời bác sĩ đẹp hơn nhiều+_+ Bác sĩ nên đổi ảnh điㅋ” Ngay khoảnh khắc mình nói vậy, bác sĩ bỗng cười phá lên và bảo sao không nói sớm (lúc đó đang mở góc mắt trong) rằng nếu mình nói lúc định đường mí thì bác sĩ đã chú ý hơn rồi..ㅋ Mình tưởng bác sĩ đùa... Ngay cả khi phẫu thuật xong hết và bác sĩ đi ra, bác sĩ còn nói “Vất vả rồi, nhưng chuyện đó phải nói trước khi định đường mí thì mới ra đẹp được”.. rồi đi ra!!! Thế là trong khoảnh khắc đó “Á!!!” Mình vô thức hét lênㅡㅡ Bác sĩ cười và nói là đùa, nhưng cảm giác hơi lấn cấn khó hiểu này là gì nhỉ..-.-ㅋㅋ Khi phẫu thuật, thật sự cảm nhận được hết.. Cảm giác khâu, cảm giác kéo căng, mùi đốt mỡㅋㅋ giống súng điện. ㅋ Mình nghĩ cảm giác đó thật khó tả-_-ㅋ Giữa ca phẫu thuật, lúc khâu phía trước, mình thấy hơi châm chích nên hỏi: “Cái này vốn sẽ hơi châm chích ạ?” Bác sĩ nói: “Không, cái này không được châm chích đâu...” rồi cứ tiếp tục khâuㅡㅡ^ À.. lúc mở góc mắt trong thì mỗi bên tiêm thêm một mũi gây tê nữa.. cái này khá là châm chíchㅋㅋ Mình nhớ hình như có nói sẽ loại bỏ da chùng nữa, nhưng có làm hay không thì mình cũng không rõ lắmㅡㅡ; Khi phẫu thuật gần kết thúc, chắc thuốc tê bắt đầu hết tác dụng nên dần dần đau lên, và mình hạnh phúc khi nghe nói sắp xong.. Mình được tiêm 2 mũi ở mông, rồi vào phòng hồi sức để chườm.. Tổng thời gian phẫu thuật hình như chưa đến 50 phút.. Bạn mình đi quán cà phê về rồi khoe là đã thấy Ryu Si-won.. Trong khi mình thì đau nhức muốn chết.. Hôm qua đau cả ngày, nhưng hôm nay thấy đỡ sống hơn chút. Mình vốn lười nên chườm thật sự rất phiền..ㅠㅠ Nhưng phải chăm chỉ thôi!! Chỉ mong sưng giảm tốt. Haizㅠ Những ai sắp phẫu thuật thì đừng sợ nhé. Cũng đừng bỏ lại đồ ăn đáng tiếc, cố nhét vào ăn hết đi!! Không đau và có thể chịu được^-^ 5 ngày nữa mình phải đi làm... lo sẽ trông như quái vật. Mẹ mình còn bảo đừng đến gần mẹ nữa ahahahaha;;
Thích 0