Bài viết

Đánh giá phẫu thuật khuôn mặt@face-review

Ngày thứ 7 sau phẫu thuật cằm, phần 1

Mình là làm vào sáng thứ Hai, ngày 23, tức là khoảng một tuần trước.. vậy là đúng 7 ngày rồi... Tình trạng hiện tại ổn, hôm nay mình sẽ đến bệnh viện... Chắc là sẽ tháo chỉ..^^ Nghe nói tháo chỉ xong sưng sẽ giảm thêm nhiều lắm đúng không.. haha Thôi bỏ qua chuyện đó... Đầu tiên là chủ nhật ngày 22.. Mình nghĩ rằng đến ngày mai thì trong khoảng 20 ngày sẽ không được ăn những gì mình thích nữa.. Mình rất thích ăn vặt.... nên đã mua đủ thứ rồi ăn... Bệnh viện dặn sau 10 giờ tối thì nhịn ăn, nên mình chỉ không ăn sau 10 giờ, còn trước đó thì mua kem, bánh snack các kiểu rồi ăn rất nhiều. Cố nhồi nhét vào.. Nhưng... ai mà ngờ chuyện này lại là cái mầm mống,..... đùng Thứ Hai ngày 23 Vì họ dặn đến trước 10 giờ sáng nên mình chuẩn bị, đi rút tiền (mình chuẩn bị 1/2, trước đó đã tiêm botox nên lúc ấy đã thanh toán 1/4 rồi) và tới khoảng 10 giờ 15 phút... Mình đi một mình... Mẹ thì có biết, nhưng sợ mẹ sẽ sốc sau phẫu thuật... ㅋ Mình cũng thuộc kiểu khá gan mà Nhưng đừng đi một mình... rất run, rất sợ và rất bất an. (Đặc biệt là sau phẫu thuật!) Lúc thay sang đồ bệnh nhân... thật sự rất đáng sợ... À.. hay là mình cứ giả vờ thôi... hay là cứ lao ra ngoài??? v.v. Sau khi để hết đồ đạc trong phòng riêng, mặc đồ bệnh nhân, mang dép lê và gặp bác sĩ... chỉ chụp hình thôi...^^ Trước đó điều mình muốn nói là... hiệu quả nhìn trực diện rõ ràng. Không cần góc dưới tai nữa, sau này cho mình xem xương nhé, cả phần cortical cũng làm giúp nhé... v.v... Có rất nhiều điều muốn nói.. mà mình không nói nổi một câu nào. Không.. là đầu óc không nghĩ ra nổi gì luôn. Sau đó thì vào phòng mổ... À... giờ nghĩ lại vẫn còn run... Họ bảo mình tự bước lên rồi nằm xuống... Thật sự lúc đó trong lòng mình có chạy ra ngoài cả trăm lần cũng đủ, nhưng cơ thể thì cứ như bị ai đó nhập mà nằm xuống. Con người khi sợ hãi và bất an thì chắc chỉ biết cười thôi. Mình cười cười nói với bác sĩ gây mê... làm ơn giúp em nhé, rồi hỏi có ai đang mổ mà tỉnh giữa chừng không, bác sĩ nói là không. May quá.. đó là điều mình lo nhất... Rồi họ dán cái gì đó lên ngực, mình nghe được cả tiếng tim mình đập.. Sau đó tiêm kim vào tay trái... thật sự đau lắm... đó có lẽ là đau nhất... Dù trong tình huống đó mình vẫn cứ lải nhải không ngừng... chắc họ thấy phiền nên nói “thôi cứ bơm thuốc luôn đi”... lạnh lùng thật... bằng cảm giác mình biết thuốc đó là gì. À... thứ đó mà vào là không quay đầu lại được....!! Ngay lúc ấy có một cảm giác mát lạnh chạy dọc theo mạch máu. “À... tay em mát quá~” Và khi cái cảm giác mát lạnh ấy, hoặc cảm giác rờn rợn ấy, đến tận bắp tay... thì đầu óc mình mờ đi.... mất trí nhớ.... Trong lúc mổ hoặc sau mổ Ọe~ có gì đó trào ra từ miệng mình...(cảm giác giống hệt lúc say rượu nằm xuống rồi nôn... đầu óc mờ mịt) Bác sĩ: Em không nhịn ăn à~? Lại mờ mịt... Sau phẫu thuật Hiệu ứng âm thanh: tiếng tim mình đập thùm~ thùm~ thùm Trong phòng mổ rộng như vậy chỉ có mình ở đó. Mặt đau đến mức không thể diễn tả, cảm giác như bị nghiền nát... Cơ thể cũng không thể cử động theo ý mình, họ đắp chăn cho mình vì sợ lạnh.. nhưng chăn nặng và khó chịu, lúc mình bực nhất thì cảm giác khó chịu hoặc bất lực, hay hiện tượng bóng đè?.. nó bao trùm cả người mình... Giá mà khóc được thì có lẽ sẽ đỡ hơn, nhưng không rơi nổi giọt nước mắt nào.. Nỗi sợ khi ở một mình... cảm giác bất an có lẽ là lớn nhất... Trong miệng mình hình như đã nói “này, không có ai ở đây à?” nhưng mình cũng không chắc là câu đó có thực sự bật ra không... Ở thế giới bên kia phòng mổ, mình nghe tiếng cười haha như đang ăn đồ ăn vặt... thật ra chẳng có gì to tát mà lại làm mình bực thật... Mỗi lần thở là khí lại thoát ra và mình chóng mặt... Có lẽ nghe thấy lời cầu cứu im lặng của mình nên một y tá đã tới Y tá: Bụng có ổn không? Vừa đỡ mình dậy thì tự động ọe..., rồi lại đặt mình nằm xuống. Mình muốn nói là mình ghét phòng mổ này, chuyển mình sang phòng bệnh đi... nhưng không nói được. Rồi y tá đưa cho mình một cái chuông nhỏ và bảo bấm cái này... À... mình nắm chặt nó như nắm mạng sống vì sợ làm rơi. Rồi y tá vút một cái đi mất Dù vậy, cảm giác yên tâm vì mình vẫn còn sống bắt đầu xuất hiện.. nghe nhịp tim mình như ru ngủ, mình lại mơ màng đi tiếp.. À... đến giờ phải đi bệnh viện rồi... lần sau..^^

Thích 0

Bệnh viện được nhắc tới

Chưa có bình luận.

Bài khác cùng danh mục