Cái review này rốt cuộc bao giờ mới kết thúc, mọi người cũng ngán lắm rồi phải không? ^^ Vì mọi người đọc thấy thú vị nên tôi cứ lại viết tiếp. Bây giờ tôi đã có thể đi mua sắm này nọ nên cũng không vào cộng đồng này nhiều nữa. Vì tôi đã tự do hơn hồi phải bó bột và chỉ ru rú ở nhà.... Chồng tôi vẫn chưa về, hôm nay trước khi đi bệnh viện gặp bác sĩ, tôi vào viết vài dòng. Đây là review chi tiết ngày tôi phẫu thuật ở Apgujeong G. Tôi không được gây mê ngủ. Bệnh viện hoàn toàn không có gây mê ngủ;; Thay vào đó là uống thuốc an thần. Nghe nói uống thuốc an thần có khi sẽ ngủ, nên khi nằm trên bàn mổ tôi cứ tự ra lệnh cho mình. Mau ngủ đi nào~ Tôi cũng thở bụng... Đây là lần đầu tôi uống thuốc an thần, và đúng là có tác dụng làm cổ họng và cơ thể nặng trĩu xuống. Giọng nói cũng hơi chậm chạp, ngốc nghếch... Nhưng tôi không ngủ được. Tôi nghe hết những gì y tá và bác sĩ nói qua nói lại... hơi bồn chồn... nên... Thế giới bốn chiều của mộng mơ và kỳ ảo~~~~~~` Tôi cũng muốn thử trải nghiệm một lần, tiếc thật. ㅠㅠ Nhưng thật ra gây tê tại chỗ cũng chịu được. Không đau lắm. Nghĩ lại thì cũng không đáng sợ đến thế... Ở đây nhiều người nói phẫu thuật mũi là việc không thể làm lại lần nữa.. nhưng với tôi thì mức này vẫn làm được. Tôi không phải người gan dạ gì đâu. -_-;;; Tôi nói trước cho những ai có thể phẫu thuật ở Apgujeong G. Trong lúc mổ, bác sĩ mắng y tá rất nhiều. Chắc là ông ấy bực vì không vừa ý. Các y tá cứ liên tục bị mắng... Nhưng đừng vì thế mà lo lắng. Đó là phong cách của bác sĩ ㅋㅋㅋ. Tôi hơi xúc động vì có thể cảm nhận bằng cả cơ thể tấm lòng bác sĩ muốn giúp bệnh nhân thoải mái. Mũi tiêm gây tê không đau bằng tiêm phòng, và tiếng sột soạt khi cắt sụn tai cũng khá thú vị. Khi cắt bỏ xương thì hơi bị kéo như mắc vào lưỡi câu.... Rồi có một lần cao trào. Bác sĩ dùng thứ gì đó gõ xuống xương mũi... cốc cốc~! cốc cốc~!! Như vậy khoảng năm lần thì phải.. Không biết là xương vang lên hay là đau, nhưng có hơi đau. Tôi kêu đau và rên rỉ như trẻ con. Tôi cứ nghĩ gây tê rồi sẽ hoàn toàn không có cảm giác, nhưng không ngờ vẫn cảm nhận được nên chắc khoảnh khắc đó tôi sợ. Bây giờ nghĩ lại chẳng có gì, mà xấu hổ quá...ㅠㅠ Sau màn gõ búa(?) thì máu đột nhiên trào ngược vào trong. Imoen: (bằng giọng ú ớ) Nuốt được không ạ? Bác sĩ: Nhổ ra. Hút dịch~! Y tá: Vâng Bác sĩ: Hút dịch!~ Đang làm gì vậy thật đấy? ... Chưa chuẩn bị à? ... Bật lên xem Y tá: Sao lại không được nhỉ? Bác sĩ: Tôi... thật là~!! Không sao, nhổ ra đi. Đầu hút dịch đâu phải cái này...! Vì dụng cụ hút dịch chưa được chuẩn bị đúng, tôi phải cứ thế nhổ máu ra bằng miệng. Bác sĩ G cầm gạc trên tay, hứng hết máu tôi đang ọc ọc nhổ ra. ㅠㅠ Tôi cũng cảm thấy máu ấm chảy ra từ cả hai lỗ mũi. Bác sĩ: Không sao. Chảy từng này máu là bình thường. Nhổ ra đi. Bác sĩ G lau hết máu cho tôi bằng bàn tay như của một người cha. Dù nhắm mắt, tôi vẫn cảm nhận được các y tá đang căng thẳng..--;; Rồi chỉ cứ đi qua đi lại, tôi nghĩ chắc là đã vào phần khâu. Imoen: Đã xong rồi ạ? Bác sĩ: Gần xong rồi. Bây giờ.. đầu mũi mà nhọn quá cũng kỳ mà, đúng không? Imoen: Chỉ cần không tù hơn mũi ban đầu của tôi là được ạ. Bác sĩ: Mũi ban đầu của cô vốn nhọn mà? Imoen: Vâng... trong mức không bị giả tạo ...(Xin hãy làm sắc nét ạ) Bác sĩ... lại tháo chỉ ra và bắt đầu chỉnh cắt lại. Lúc này tôi đã bình tĩnh hơn, nên hé mắt nhìn. Tôi thấy thứ gì đó như một mẩu thịt đỏ bằng móng tay. Chắc là sụn... Bác sĩ nối nó với chỉ rồi đặt lại vào... vẫn tiếp tục tự nói một mình. Bác sĩ: Có lên quá không nhỉ?... À,,, không phải cái này... Ông ấy tự nói một mình khi đang tập trung. ㅋㅋㅋ Nếu không biết tính bác sĩ thì có thể sẽ lo. Vì tôi là người đang nằm trên bàn mổ nên cũng hơi lo một chút. Nhưng tôi tin vì biết bác sĩ rất có tham vọng tạo ra kết quả như một tác phẩm. Và tôi thật sự cảm nhận được ông ấy đang một mình vật lộn hết sức. Tôi còn nghĩ hay là ông ấy nên tuyển lại y tá mới... ㅋㅋ Bằng giọng ngốc nghếch, tôi cẩn thận thốt ra một câu đã cố nhịn nãy giờ. Imoen: Cố lên~~~.... (-__-;;) Phẫu thuật xong, họ bó bột bằng thạch cao cho tôi. Bác sĩ: Làm tốt rồi. Hôm nay hơi vất vả nhỉ? Khi mọi thứ kết thúc... nước mắt tôi chảy ra. Tự nhiên như trẻ con... Bó bột có nhiều điểm tốt. Có thể đeo kính nhẹ, khi ngủ có thể nằm nghiêng, vì không nhìn thấy độ sưng bằng mắt nên cũng không phải tự dưng lo lắng... Ngày tháo bột, bác sĩ không có ở đó nên tôi nói chuyện với y tá. Cô ấy nói vậy. Ban đầu bác sĩ định làm mũi tròn tròn như Lee Seung-yeon, nhưng vào phút cuối tôi yêu cầu làm sắc nét nên thời gian phẫu thuật dài hơn một chút. Mà phần dài thêm đó là 1 tiếng rưỡi. Nếu trừ thời gian thuốc an thần, gây tê và chờ đợi, thời gian thực sự mở mũi có vẻ chưa đến 1 tiếng... Tình trạng hiện tại ngày thứ 13. Dáng mũi thay đổi từng ngày. Phần đầu mũi trông phồng xuống dưới đang nâng lên và bám vào. Tôi đã lo vì trông có vẻ chúc xuống, nhưng có lẽ không cần quá lo về góc độ. Hôm nay tôi định hỏi xem nó sẽ còn nâng và bám lên thêm bao nhiêu. Giờ tôi đi bệnh viện đây. Về rồi tôi sẽ thêm bình luận. ^^;;
Thích 0