Bài viết

Đánh giá phẫu thuật mắt@eye-review

Ca phẫu thuật mà tôi xem nhẹ cực kỳ ㅡ,.ㅡ;; giới hạn của dị thường

Xin chào. Tôi là Choi Samsik. Vì suốt 5 năm qua tôi đã sửa hết mũi, miệng, hàm rồi nên tôi thật sự xem phẫu thuật tạo mí đôi là chuyện quá dễ. (Quả nhiên mắt nhỏ thì gan dạ!) Tôi chỉ thức dậy buổi sáng, thay đại quần áo rồi lái xe đến bệnh viện. (Đi dã ngoại à? ㅡ,.ㅡ) Ban đầu lịch hẹn là 3 giờ, nhưng ông bác sĩ vào trễ khủng khiếp. Tôi cứ thong thả đợi. (Như con chó bệnh nhà bên... hộc, phát điên mất.) Giờ phẫu thuật đang đến gần, y tá đưa cho tôi 2 viên thuốc không rõ lai lịch. Nghe nói là thuốc an thần làm tinh thần lâng lâng... Uống xong thì thế giới trông thật đẹp. (Hờ~) Y tá nói: “Samsik, anh ổn chứ?” Samsik nói: (cố tỏ ra tỉnh táo hết mức) “Ừm, tôi chưa thấy cảm giác (?) gì, cho tôi thêm một viên nữa được không?” Y tá nói: “Uống 2 viên là ổn rồi mà.. đợi thêm chút đi.” Samsik nói: “.....” (Cô y tá đó nhận ra rồi, hộc ㅡ,.ㅡ) Khoảng 10 phút trôi qua chăng, vào thời điểm cả thế giới nhìn quá ư là đẹp (chắc tôi đang một mình nhìn trần nhà và cười hề~ ㅡ,.ㅡ;; người mất trí) Bác sĩ gọi tôi. Bác sĩ nói: “Samsik, vào đi~” Samsik nói: (cực kỳ thân mật) “Sao vậy~?” Hộc! Trong khoảnh khắc, tất cả mọi người xung quanh, kể cả các y tá, đều đông cứng. Bác sĩ bảo vào để phẫu thuật, mà tôi đâu phải thiếu niên nổi loạn tuổi dậy thì, vậy mà lại hỏi sao vậy... (Thuốc mạnh thật~) Sau 3 giây im lặng (tôi cũng chẳng thấy xấu hổ ㅡ,.ㅡ), tôi cúi gằm đầu, thay đồ rồi vào phòng phẫu thuật. Trong phòng phẫu thuật có một bóng đèn cực lớn và một vật gì đó giống cái giường, nên tôi vội chạy tới nằm phịch xuống. Y tá nói: “Ừm, bàn phẫu thuật chưa chuẩn bị xong đâu...” Tôi lặng lẽ ôm nụ cười đầy mặt, bò ra như thể chưa có chuyện gì xảy ra ㅡ,.ㅡ (Thuốc này còn hơn cả 3 chai soju.) Cuối cùng tôi cũng nằm trên bàn phẫu thuật như con cá khô đã chết (ủa? từng thấy cá khô chết chưa?) Thời khắc gây tê mà mọi người đều sợ hãi đang đến gần. (Đan đa ran~~~~!) Bác sĩ nói: “Chỉ mũi tiêm dưới mắt là hơi đau một chút, còn lại sẽ ổn..” Rồi kim tiêm đi vào. Samsik nói: “Cái gì hơi đau nhỉ.” (Hộc, vừa rồi bác sĩ nói gì ấy nhỉ ㅡ,.ㅡ) Có lẽ tôi còn không biết mình đang làm gì. (Đáng lẽ nên phẫu thuật tâm thần trước...) Nói thật, mũi tiêm vùng mắt ít đau hơn nhiều so với mũi tiêm lúc nhổ răng khôn. (Bất ngờ là có thể tận hưởng. Đồ biến thái ㅡ,.ㅡ;;) Dù sao, 20 phút trôi qua với âm thanh và mùi như đang đốt bằng laser. Gần kết thúc, Samsik nói: “Bác sĩ ơi, có mùi thịt nướng nữa, xong rồi đi ăn ba chỉ nướng với soju nhé?” (Ôi trời.....) Các y tá và bác sĩ trong phòng phẫu thuật cười lăn ngay tại chỗ. 1 phút sau, bác sĩ lấy lại bình tĩnh và hoàn tất, y tá lại đưa cho tôi 2 viên thuốc không rõ lai lịch. (Bệnh viện này là hiện thân của bí ẩn. Nhất định phải uống xong mới nói cho biết là gì. ㅡ,.ㅡ) Tôi sợ một ngày nào đó sau khi uống xong hỏi “Cái gì vậy?”, y tá sẽ nở nụ cười rợn người và nói “Hư hư hư, thuốc chuột~”. (Im đi, quay lại câu chuyện!) Dù sao, thấy y tá đưa thì tôi nghĩ chắc là thứ tốt nên nuốt cái ực. Y tá nói: “Thuốc giảm đau đấy.” Samsik nói: (cười toe toét) “Cảm ơn” (Đúng là chị y tá của chúng ta là số một! Chỉ cho đồ tốt!) Sau khi kết thúc như vậy và bước vào nhà vệ sinh để thay đồ, “Á~~~~~!” Tôi giật mình khi nhìn thấy cái gương điên phản chiếu hình dạng của mình. (Tôi tiến lại gần gương và nói: “Ai đó?” Phát điên mất.) Đeo kính râm vào thì trông hơi giống người, nên tôi chào qua loa bác sĩ và chị y tá rồi đi ra. Từ nhà tôi đến bệnh viện mất 2 tiếng rưỡi đi xe. Nếu kẹt xe giờ tan tầm thứ Hai thì dư sức mất 4 tiếng. (Đúng rồi, tôi đã không nghĩ tới chuyện đó ㅡ,.ㅡ Cái đầu của mày là vậy đó ㅡ,.ㅡ;;) Điểm tốt là mắt tôi sưng húp quá, lại còn có vết khâu phẫu thuật, nên nếu ai gây sự thì chỉ cần tháo kính râm ra nhìn là được. (Cắt rồi. ;;) Có một ông chú chen vào, tôi bực nên tháo kính râm ra, thế là ông chú dù đang giữa đường cao tốc vẫn đổi làn rồi đi mất. Hộc.. ngượng quá ㅡ,.ㅡ (Nhưng cái này dùng được đấy, hờ~) Sau bao nhiêu trắc trở cuối cùng tôi về đến nhà, đang nhìn gương nghĩ có nên chườm đá không thì nước mắt máu nhỏ xuống. (Một mình tôi quay xong cả phim truyền thuyết quê nhà rồi... ㅡㅡ) Dù sao tôi uống 2 viên Tylenol và đến giờ vẫn còn phấn khích ㅡ,.ㅡ Khi trông hơi giống người hơn thì tôi cũng sẽ đăng ảnh~~~` (Ăn tỏi đi~ phải vậy mới thành người...)

Thích 0

Chưa có bình luận.