Bài viết

Đánh giá phẫu thuật mũi@rhino-review

Mong rằng bài chia sẻ thực tế này sẽ giúp được mọi người.....mà..

Mình đã phẫu thuật vào ngày 1 tháng 10.. Vậy là đã qua bốn ngày rồi. Haha. Từ hai tháng trước, chỉ với suy nghĩ là nhất định phải làm phẫu thuật mũi, mình đã tiết kiệm tiền đến mức cả điện thoại cũng bị ngắt.. Mình còng lưng....vừa phụ việc ở quán của bố vừa làm thêm.... Rồi ở nhà, mình còn nói rằng dưới mắt có tụ máu chết nên phải phẫu thuật.. Từ hai tháng trước đã ra sức tẩy não mọi người rồi.ㅎ Cố gắng tiết kiệm tiền, cuối cùng cũng đến ngày phẫu thuật. Mình lê thân hình sưng phù vì mất ngủ, cầm ô bước ra ngoài. Mình vốn dĩ chẳng may mắn gì lắm vào những ngày mưa.. Thậm chí còn nghĩ biết đâu đó là điềm báo rằng đừng nên phẫu thuật. Bố mình.. còn nói rằng có thật sự cần phải làm không, bảo mình ở nhà phụ việc, rồi mình tức giận bỏ đi mà... lại càng ương bướng đi thẳng đến bệnh viện.. Ngồi ở bệnh viện khoảng mười phút thì bác sĩ gọi mình vào.. Vào rồi lại xem mũi một lần nữa.. Rồi bắt mình đứng đó, chụp ảnh khắp nơi trên mũi như thể mình là tội phạm... Tự nhiên mình có cảm giác như đang làm mẫu cho phẫu thuật thẩm mỹ vậy, mình chẳng thấy dễ chịu chút nào- -;; Dù sao thì sau khi chụp ảnh.. Họ đưa mình thẳng vào phòng mổ.. Không có đồ bệnh nhân gì cả, mình mặc nguyên quần áo của mình.. cảm giác bước lên bàn mổ giống như được làm bởi kiểu bác sĩ chui lủi nào đó/ㅎ Dù sao... mình bước lên bàn mổ... Từ khoảnh khắc đó là bắt đầu run rồi... Mình chẳng nghĩ gì cả, chỉ vì bố bảo đừng phẫu thuật nên càng ương lên mà đến, nhưng vừa lên bàn mổ thì nỗi sợ có lẽ lớn hơn nhiều.. Mình nằm xuống rồi họ bắt đầu gây tê ở tai.. Mình cứ nghĩ chỉ như chích vài nhát, đau cỡ đục lỗ tai thôi... Ôi.. đau hơn mình tưởng rất nhiều... Lúc đó mình còn tưởng đó không phải gây tê mà là đang cắt thịt ra cơ.. Khoảng mười phút sau thì bác sĩ nói.. “Rồi, giờ gây tê xong rồi...!!” Ngay khoảnh khắc đó mình nghĩ, ôi trời, nếu đây mới chỉ là gây tê thôi thì rốt cuộc còn mất bao lâu nữa và còn đau đến mức nào nữa đây.. Rồi chờ thêm năm phút để thuốc tê ngấm hẳn, sau câu “Dao mổ số 1!!” của bác sĩ và với bàn tay thoăn thoắt của y tá, ca phẫu thuật bắt đầu.. Tai mình lúc đó chẳng còn là tai nữa, mà giống như miếng xốp được dán bên cạnh tai vậy. Xoẹt!!! Xoẹt!!!....Nghe tiếng như có gì đó đang bị cào lên..... Trong đầu mình thoáng qua ý nghĩ: “Mình phải làm chuyện này lên khuôn mặt do bố mẹ cho sao....hay chỉ cần lấy sụn tai ra thôi... chỉ lấy sụn, không làm phẫu thuật nữa”... ý nghĩ ấy vụt qua trong chốc lát. Mình cứ thấy bất an liên tục....và còn nghĩ đến chuyện bỏ cuộc giữa chừng.. Khi những ý nghĩ đó qua đi thì việc lấy sụn tai cũng đã xong.. Giờ họ nói sẽ gây tê mũi. Ừ thì gây tê mũi, mỗi người đau khác nhau... Nhưng lý do khiến mình nghĩ là sẽ không bao giờ làm phẫu thuật thẩm mỹ nữa chính là vì gây tê mũi. Vì mình có cái mũi ngắn nên ngoài sụn tai còn phải dùng cả sụn bên trong mũi để phẫu thuật, và vì vùng trụ mũi cũng có vấn đề nên hình dáng đó cũng phải làm lại. Bác sĩ nói phải tiêm thuốc tê nhiều hơn người khác.. Mũi tiêm đầu tiên là ở đầu mũi.. cây kim dài cỡ hai đốt ngón tay cứ thế chọc sâu vào đầu mũi mình. Á!!!...Thật sự rất đau ...rất đau luôn.ㅎㅎ Thế là mình nghĩ, gây tê mũi mà đau như vậy sao, mình không làm nữa đâu, trong đầu mình hét lên là thôi không phẫu thuật nữa... mà lạ là bên ngoài lại chẳng thốt ra được.ㅎ Dù sao thì từ đầu mũi, cánh mũi.. khắp nơi, sống mũi, trán.. trong mũi họ đều tiêm hết.. Khuôn mặt mình không phải là giọt nước mắt vì buồn, không phải là giọt nước mắt vì đau hay uất ức, mà là nước mắt chảy ròng ròng như lúc ngáp vậy.. Khoảnh khắc nghe nói đã gây tê xong thì mình thở phào nhẹ nhõm.. Chắc vì căng thẳng quá nên tay mình cứ run rẩy liên tục. Họ cứ rạch mũi rồi làm gì đó, còn tay mình thì run cầm cập cầm cập cầm cập.. Bụng chị y tá bên cạnh áp sát vào tay mình mà mình vẫn cứ run, xấu hổ chết đi được, đến mức cố gồng lên mà vẫn run cầm cập.. Ôi trời, cổ mình thì gồng hết sức.. Họ rạch mũi rồi kéo mũi lên trên không chút nương tay.. Cứ thế mà chọc ngoáy.. Làm tới mức đó mất một hai tiếng.. Nên mình nghĩ chắc sắp xong rồi.. Nhưng rồi lại tiếp tục chọc mũi mình.. Mà thuốc tê đã hơi hết tác dụng.. nên cảm nhận được đau, bác sĩ lại tiêm thêm vào trong mũi.. Ugh!! Thật sự, từ mùi thuốc tiêm gây tê đến cơn đau đều khiến mình nổi da gà.. Mình gồng cổ suốt gần một tiếng đồng hồ để phẫu thuật.. Vì ánh đèn quá chói nên mình không mở mắt.. Nhưng thời gian trôi quá chậm nên mình lại tò mò.. Mình hé mắt ra....thì thấy nào là kéo, nào là dao.. Đầu mũi mình đã bị cắt rồi kéo lên như mũi heo, và chóp mũi cứ thế hiện ngay trước mắt mình. Trong khoảnh khắc đó mình hoàn toàn nghĩ, chắc họ thật sự cắt mũi ra để phẫu thuật.. Mình lại tự nghĩ, đúng là mình đã làm chuyện điên rồ.. Khi thuốc tê tan khoảng hai phần ba thì cuối cùng họ mới khâu lại. Thật ra... thuốc tê tan ra thì đau, nhưng vì nghĩ phải kết thúc thật nhanh.. Mình cắn răng chịu đựng... rồi kết thúc ca phẫu thuật.. Tổng thời gian phẫu thuật là bốn tiếng rưỡi..(dĩ nhiên cũng có người mất nhiều thời gian hơn mình.. nhưng với ca như của mình thì nghe nói cũng là một ca khá lớn..) Đến lúc gần xong, bác sĩ còn nói đây là một ca kéo dài lâu mà phí lại thu ít.. Còn điều mình nghĩ là.. Vì chưa từng làm cái mũi đặc biệt như của mình nên mình muốn thử thách một lần, thế mà lại giả bộ như làm rẻ cho mình.....hay là bảo làm lại như cũ đi nhỉ.. Mình đã nghĩ vậy đó.. Dù sao thì ca phẫu thuật cũng kết thúc... và vì mình mà những bệnh nhân đã đặt lịch phía sau đều bị trễ. Thế nên mình chẳng nghe được gì về việc họ đã phẫu thuật thế nào... làm những gì... hay cần lưu ý gì, chỉ nghe đúng một câu “Ngày mai 9 giờ quay lại”, lấy giấy chẩn đoán rồi lấy thuốc và bị cho về nhà. Trên taxi về nhà, mình chụp ảnh bằng điện thoại rồi nghĩ, Rõ ràng cái mũi cũ đẹp hơn mà... xấu thì xấu chứ cái mũi cũ vẫn đẹp hơn nhiều, đây là cái gì vậy.. Mình vừa tức vừa uất ức.... Vì đây là ca phẫu thuật giấu bố mẹ nên... mình chỉ biết nuốt hết ấm ức mà về nhà. Về đến nhà, ngay cả lúc massage mình cũng.....thật sự uất ức vì đã làm chuyện này, giá như đừng làm thì hơn;; Khuôn mặt vẫn là khuôn mặt của mình, vậy mà họ làm riêng cái mũi ngắn hơn và xấu hơn nữa, mình cứ muốn khóc.. Bố mẹ có nói gì mình cũng không đáp, và mình cũng gần như không ra khỏi phòng.. Cứ thế mà thức trắng một ngày, ngày hôm sau mình đi bệnh viện theo lời bác sĩ.. Ai ngờ bệnh viện lại không mở cửa- -;; Ngay lúc đó điều mình nghĩ là!!! Họ làm hỏng ca phẫu thuật của mình rồi bỏ trốn sao? Rốt cuộc đây là chỗ làm ăn chui thật à?? Thế còn cái mũi của mình thì sao..v.v. Mình nghĩ đủ thứ rồi đợi ba mươi phút và quay về nhà.. Tiền taxi tiêu mất một đống- -;; Mình buồn- -tức- -;;;hối hận Bỗng nhiên lại rất nhớ bố mẹ.... Mình nhận ra khuôn mặt do bố mẹ cho quý giá đến mức nào- -;; Về đến nhà thì bà nội, chắc vì lo cho mình, đã mua cháo bí đỏ mang tới. Thật sự rất cảm động. Ăn cái đó xong.. bà nội lại chăm nom mình đủ thứ... Chẳng phải bị bệnh gì, chỉ vì đứa cháu ngốc nghếch muốn mặt nhìn đẹp hơn mà bà lại lo lắng và chăm sóc như vậy... trong khi mình đến một miếng cao dán cho bà cũng chưa từng mua.. Một lần nữa mình chẳng nói được gì, chỉ biết khóc trong lòng.. Ở nhà mình cắn răng chịu đựng.. Đến ngày thứ ba.. Mình muốn lấy hết mấy thứ trong mũi ra, nhưng không thể thở được nên cứ phải ngủ bằng miệng. Miệng khô khốc đến nứt ra... đang ngủ lại phải bật dậy, ôi trời, mình như phát điên luôn. Hôm nay mình còn nghĩ có nên lại đến bệnh viện không, nhưng vì là ngày Quốc khánh nên nếu họ lại nghỉ thì công toi. Mình cắn răng chịu đựng thêm một ngày.. Ngày thứ tư.. Đến lúc này mình còn nghĩ đến chuyện, đến bệnh viện làm gì nữa chứ;; Rồi không còn cách nào khác, mình được bà nội dìu đi đến bệnh viện.. Bác sĩ vốn lạnh lùng hôm trước cũng cười tươi rói, chị y tá cũng dịu dàng hơn hẳn. Và.. hóa ra.... ngày mình đến bệnh viện.... họ bảo phải đến lúc mười giờ, nhưng mình lại đi lúc chín giờ, đợi ba mươi phút rồi về nhà- -;; Họ hỏi mình có bị nghẹt mũi không, có phải không ngủ được không. Ngay lúc đó mình tuôn ra một tràng vì tức quá, nói rằng mình nghẹt đến phát điên, còn làm quá lên đủ kiểu. Bác sĩ cười và nói dù gọi điện cũng không nghe máy, liên lạc kiểu gì cũng không bắt, thậm chí họ còn lo cho mình, sợ là ca mổ có vấn đề rồi mình phải đi cấp cứu ở đâu đó, rồi cười. Lần đầu tiên sau khi phẫu thuật, mình mới cảm thấy nhẹ nhõm.. Ngày kia là thứ Năm sẽ tháo chỉ.. Có lẽ vì đã quen với gương mặt hơn so với ngày đầu nên mình không còn đến mức muốn khóc vì mặt mình nữa. Dĩ nhiên, mình vẫn nghĩ khuôn mặt cũ đẹp hơn, nhưng vì không muốn phẫu thuật lại lần nữa nên mình sẽ dừng ở đây. Mọi người.. Những ai 아직 chưa phẫu thuật.. Những ai đang định lên kế hoạch phẫu thuật.. Hãy nghĩ thêm một lần nữa. Thứ nhất... Có thật là phải nhờ đến y học để phẫu thuật lên khuôn mặt do bố mẹ cho không.. Thứ hai.... Không phải ai phẫu thuật thẩm mỹ xong cũng sẽ đẹp hơn hay trông ưa nhìn hơn.. Mỗi người đều có giới hạn riêng của mình.. Thứ ba.... Liệu ngoại hình của mình có thật sự tệ đến mức cả người khác nhìn lẫn bản thân mình nhìn đều thấy thiếu hụt không.. Chỉ riêng ba điều này thôi cũng hãy thử nghĩ một lần.. Có vẻ ở cộng đồng này... vì nhiều người thành công nên... không thấy mấy bài của những người hối hận. Mong mọi người đọc bài của mình.. Và đừng hối hận như mình... đồng thời hãy biết rằng kỳ vọng quá lớn cũng có thể gây hại. Mình đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ cộng đồng này, nhưng tiếc là không nhận được kiểu giúp đỡ như thế này. Nếu mình đọc được một bài như của mình, chắc mình đã suy nghĩ lại về việc phẫu thuật thêm một lần nữa!! Và!!! nếu bạn định làm phẫu thuật, nếu cùng lúc có hai vùng phẫu thuật trở lên.. thì hãy mỗi lần chỉ làm một vùng thôi.. Nếu làm cả hai rồi làm thêm nữa......thì sẽ rất khó quay lại như trước. Dù thử một lần thấy ổn, nếu sau đó bạn vẫn muốn làm lần nữa.. Nếu có ai đó đã đọc bài của mình, mình thật lòng cảm ơn.

Mong rằng bài của mình sẽ trở thành thời gian để mọi người nghĩ lại một lần nữa. Nếu mình phẫu thuật mà còn xấu hơn trước thì sao? Nếu thất bại thì sao? Những suy nghĩ như vậy cũng cần được tính đến... thì mới có thể hài lòng hơn với kết quả phẫu thuật.

Bệnh viện được nhắc tới

Chưa có bình luận.

Bài khác cùng danh mục