Bài viết

Đánh giá phẫu thuật mũi@rhino-review

Tôi vừa lấy ra 5mm Gore-Tex, cảm thấy nhẹ hẳn trong lòng. (Bài dài...)

Xin chào~ㅠㅠ Thật sự hôm nay tôi suýt chết mấtㅠㅠ Đầu năm 2005, ngay sau khi học lớp 12 xong, tôi hoàn toàn không tự tin vào sống mũi của mình.ㅜㅜ Sống mũi ban đầu của tôi (phần giữa hai mắt) chắc chỉ khoảng 2mm thôi. Vì mặc cảm quá nên tôi đã nung nấu ý định nhất định phải phẫu thuật trước khi vào đại học, thế là tôi quyết tâm rồi đi mổ.. Tôi nâng lên 5mm bằng Gore-Tex. Lúc đó cũng thật sự cảm giác như sắp chết vậy ㅠㅠ Ngay khoảnh khắc bước lên bàn mổ, tôi đã nghĩ “Ôi chết!!”ㅜㅠㅠㅠ Mũi cũ của tôi dù thấp nhưng vẫn có nét dễ thương.ㅠㅠㅠ Dù sao thì... đó cũng là điều mặc cảm của tôi!! Chẳng lẽ còn tệ hơn mũi nguyên bản sao??!! Với suy nghĩ đó tôi đã can đảm nằm lên bàn mổ..! Ôi!! Phẫu thuật đúng là không đùa được đâuㅜㅠㅠ Khó thở, vì gây mê nên lúc đầu họ cho gây mê ngủ khoảng 5 phút rồi lúc đó mới gây tê tại chỗ! Nhưng sau khi tôi tỉnh dậy từ lúc gây mê ngủ đó, tôi còn tưởng là mình đã mổ xong hết rồi!!ㅠㅠ Tôi hỏi “Bác sĩ~ mổ xong chưa ạ?” thì... bác sĩ đáp “Ơ~ giờ còn chưa bắt đầu nữa”ㅠㅠ Gây mê cũng vất vả thật.. rồi vì tôi vốn hay nói chuyện nên cứ nói liên tục ㅠㅠ tôi vừa nhát vừa lắm mồm.. Bác sĩ còn bảo tôi thôi đừng bắt chuyện nữa;;ㅎㅎ Rồi~ cuối cùng cũng bắt đầu ca mổ... là ca đầu tiên của năm 2005 đó.ㅠㅠ Ôi trời!! Lúc cắt sụn tai nghe tiếng sột soạt xào xạo rào rào rào rào rào rào rào rào!~~ tôi hé mắt nhìn thử thì thấy con dao cứ ở phía trên đầu... ÁAAAA!!!!! Tôi suýt ngất xỉu luôn ấy..ㅠㅠ Tự hỏi sao mình lại làm trò này.. cứ sống như vốn có thì tốt biết mấy..ㅠㅠ tôi điên thật rồi.. nếu có thể quay ngược thời gian thì..ㅠㅠㅠ thật sự đủ mọi cảm xúc dồn hết lên.ㅠㅠ Nhưng rồi lại có chuyện! Bác sĩ giữa chừng còn bị ai đó gọi nên đột ngột đi ra ngoài ㅠㅠㅠ thật sự làm tôi muốn sụp đổ luôn.. Tôi chỉ muốn nhanh chóng ra khỏi phòng mổㅠㅠ thật sự.. bác sĩ~~ Thế rồi khoảng 20 phút sau bác sĩ mới quay vào ㅠㅠ Bất an, sốt ruột... Á!! thật sự.. đến đoạn cuối của ca mổ, đang khâu mũi bằng kim rồiㅠㅠ thật sự.. nhưng lúc đó thuốc tê đã hết tác dụng hoàn toàn..ㅠㅠ nên khoảng 10 mũi ấy, giống như trong phim Gladiator... không phải Maximus gì cả.;;ㅠㅠㅠ tôi thật sự kinh hãi luôn..ㅠ Dù vậy lúc này vẫn còn chịu được... Haiz~ㅠㅠ rồi sau bao nhiêu trắc trở, cuối cùng ca mổ năm 2005 cũng kết thúc ㅠㅠ nhưng ngay khi ra ngoài nhìn gương... tôi..ㅠㅠㅠ tôi.... tôi.. thật sự cảm giác tim mình như sụp xuống.ㅠㅠㅠ Nếu có thể quay lại thời gian... thật sự.... tôi chỉ nghĩ đúng một điều đó thôi.. Người ta vẫn nói sau một hai tháng thì hết sưng mà!! Hoàn toàn không phải. Tôi mất khoảng 1 năm cơ. Ôi trời!! Dù sao thì tôi tưởng chỉ 2 tháng là xong nên đã sống cùng cháo bí đỏ suốt 2 tháng, chờ đợi như phát điên!! Nhưng nào ngờ... nó cao quá trời cao.. Đầu mũi của tôi vốn dĩ cũng khá cao nên... người ta còn bảo đừng sửa mũi nữa.. tôi cứ tưởng chỉ cần nâng phần sống giữa hai mắt thôi nên mới làm .;;;; ai ngờ họ lại đưa cả phần đầu mũi vào luôn bằng Gore-Tex 5mm.... Nhưng khi tôi nói là cao quá thì bác sĩ lại bảo “Cao gì mà cao!” Hả!! Không thèm nghĩ đến khuôn mặt tôi luôn à! Sống mũi chỉ cao chót vót thì được gì chứㅠㅠㅠㅠㅠ tôi thật sự suýt chết luôn.. nên từ đó tôi không bao giờ quay lại bệnh viện đó nữa... Và suốt 1 năm trời tôi thật sự khổ sở về tinh thần.. mẹ ngày nào cũng gọi tôi là Pinocchio ㅠㅠㅠ huhu ㅠㅠㅠ mẹ đã phản đối dữ dội lắm ㅠㅠ nên tôi cũng chẳng thể than phiền gì được... mẹ bảo chỉ nên nâng tự nhiên một chút thôi.. nhưng tôi lại không biết là họ sẽ làm đến tận đầu mũi như vậy, cứ khăng khăng nói là chỉ nâng 5mm mà làm ㅠㅠㅠ ôi~ thật sự.. vì thông tin quá thiếu và tôi làm quá vội ở độ tuổi còn quá trẻ nên đến giờ vẫn là nỗi hối hận lớn của tôi ㅠㅠ Dù sao thì..11 Nhưng!!! Rồi năm tiếp theo, mũi của tôi thật sự trông đẹp lắm.. Ngày nào cũng được khen đẹp, còn bị nói giống con lai..ㅎㅎ Đàn ông đôi khi cũng đi theo làm quen..ㅎㅎㅎ Thế rồi từ năm 2007, tôi bắt đầu có cảm giác như mũi bị sưng lên hay sao ấy? Cảm giác như vậy thật.. nhưng vì mũi vốn đã cao nên tôi cứ nghĩ chắc vậy thôi... hừm.... phần giữa hai mắt có lúc hơi phồng lên rồi lại xẹp xuống, cứ lặp đi lặp lại.. Tôi vẫn cứ mặc kệ rồi sống tiếp.. Lúc phẫu thuật quá kinh khủng, không muốn nghĩ lại chuyện lúc đó, cũng không muốn quay lại bệnh viện đó... nói chung ấn tượng về bệnh viện đó không tốt lắm. Haiz~~ nên việc tôi cứ trì hoãn cũng là lỗi của tôi.ㅠㅠ Và từ đầu năm 2007 cho đến tận tháng 8 năm 2008, có lẽ viêm đã tiến triển rồi.ㅠㅠㅠㅠ으아유ㅠㅠㅠ Tự nhiên cách đây 2 tháng, phần giữa hai mắt trên sống mũi phồng to lên điên cuồng luôn ấy?ㅠㅠ Tôi sợ nên vẫn không đi bệnh viện... Mẹ tôi cứ ép, cứ kéo tôi đi nói là không thể để vậy được Nhưng.!~~!! Đây là cái gì vậy chứ??ㅜㅜㅜㅜ “Phải lấy ra.”. ㅡㅡ^ Đùa chắc??? Sống với cái sống mũi đã quá cao sẵn, vì không muốn mổ lại nên tôi cứ vậy mà sống tiếp.... Điên mất!! Đúng là sét đánh ngang tai ㅠㅠㅠ Lúc đó tôi còn đang chuẩn bị hồ sơ chuyển trường nữa ㅠㅠ Ôi~~~ Quá kinh khủng nên tôi đã khóc nức nở.ㅠㅠㅠ Rồi bác sĩ còn quá tay nâng quá cao mà cũng không dặn gì về viêm nhiễm.. dù sao thì từ một bệnh viện từng thất bại một lần, tôi thật sự thật sự không muốn mổ lại, có chết cũng không muốn nữa. Nói thật thì lấy ra cũng là một ca phẫu thuật rồi mà!!ㅠㅠ Họ nói còn phải mở lại trụ mũi ㅠㅠㅠ Sẹo thì rồi tính sao.... sụn của tôi...ㅠㅠ ác! Tôi thật sự rất khổ sở về tinh thần, chỉ tính riêng 10 tiếng trước thôi. Giờ vẫn còn khổ, nhưng.. Cái Gore-Tex đó... thật sự tôi thấy không ổn chút nào. Bác sĩ bảo có thể làm mũi heo một chút, nhưng làm được là gì chứ;; Nếu biết sẽ khó chịu đến vậy thì tôi thề là đã không bao giờ phẫu thuật mũi. Ôi! Mũi thì không thể xì thoải mái, lúc muốn khóc thì phải khóc cho đã rồi xì mũi thật mạnh!!!!!!!!!!!!!!!!! và chà xát nữa mà cũng phải cẩn thận, ai mà chạm vào mặt tôi là tôi phản ứng quá mức luôn.. hừ.... Rồi ngay cả lỗ mũi nữa, chỗ buộc sụn ấy hình như vì lỗ mũi của tôi không đều hay sao đó? nên phần cửa vào nhìn cứ như bị nhô ra vậy ..';;; ôi thật sự... khuyết điểm thì nhiều không kể xiết. Thật sự chỉ ai từng làm mới hiểu ㅠㅠㅠㅠㅠ Không phải ai cũng làm được đâu.. phải suy nghĩ thật cẩn thận, rồi lại càng phải cẩn thận hơn nữa!! Phẫu thuật thẩm mỹ là vậy đó ㅠㅠㅠ Dù sao thì..!!!!! Tôi đã suy nghĩ điên đầu thật sự... Có nên lấy ra ở chỗ mình đã mổ lần đầu không???? Hay là nên đến Seoul, tìm nơi giỏi rồi lấy ra???? Lịch hẹn là 10 giờ hôm nay... Đêm trước đó tôi thật sự thức trắng đêm, lên mạng tìm bệnh viện chuyên lấy Gore-Tex ra, loạn hết cả lên... vì tôi không còn tin tưởng bác sĩ nữa ㅜㅜ Sáng nay tôi đã bùng nổ thật sự... Tôi khóc nức nở luôn gần như phát điên..ㅠㅠ;;; nghĩ đến việc phẫu thuật...

Chưa có bình luận.

Bài khác cùng danh mục