Lúc đầu tôi vào phòng mà căng thẳng quá..
Ngay cả khi chị y tá bắt chuyện tôi cũng lờ đi hết...
Kiểu “chị ơi, giờ em sợ lắm.”
Lúc đó... tôi chẳng nói nên lời..
Chị y tá nói chỉ có gây mê là đau, còn lại không đau đâu..
Rồi lúc truyền dịch vào tay tôi run bần bật, chị y tá nói chỉ cái này đau thôi
Cô ấy bảo hơi châm chích thôi, ráng chịu đoạn này nhé..
Rồi viện trưởng đến..
Ông ấy bảo bắt đầu ngay thôi.... hình như tôi đếm đến số 14 thì từ sau đó~ giống như nghe ảo giác luôn~
Tôi nghe loáng thoáng chị y tá với viện trưởng nói chuyện ở xa xa...
lúc nghe được lúc không...
Tôi tưởng mình sắp phát điên luôn...
Nhưng chỉ riêng radio là nghe rõ mồn một..
Tôi hầu như không bị bầm tím..
Chỉ có ở sống mũi một chút..
Chị y tá nói phải đợi đến ngày mai mới biết được... có thật vậy không?
Mấy chị y tá thấy tôi run quá nên nắm tay tôi chặt như thế nào rồi còn xoa xoa cho nữa, tôi thật sự rất biết ơn...
Nhưng bây giờ tôi đang chảy máu một chút...
Họ nói vậy là bình thường nhưng tôi vẫn sợ..
Họ bảo ngày mai đến bệnh viện..
Ngày thứ hai đến thì làm gì vậy????
Miệng tôi khô quá nên rất khó chịu..
Có phải cứ phải ngửa đầu ra sau liên tục không..???
Một bên là nước mũi, một bên là máu...ㅜ
Tôi thấy nó thấp quá nên lo rằng trông như không làm gì cả..
Tôi nâng lên 3mm... nhưng không đụng vào cánh mũi..
Chắc vì đã dán băng để nâng cánh mũi lên nên
trông thấp quá.ㅜㅜㅜ
좋아요 0