Dù sao cũng là phẫu thuật nên đáng lẽ phải có cảm giác sợ hoặc căng thẳng, nhưng mình hoàn toàn không có, chỉ thấy mong chờ và hào hứng vì cuối cùng cũng có thể thoát khỏi kính. Cảm giác giống kiểu dây chuyền: đội mũ, mặc áo choàng, chờ trong phòng chờ, rồi khi gọi tên thì vào phòng mổ. Thay vì cảm giác phòng mổ thông thường mà chúng ta hay nghĩ, nó hơi giống phòng nha? Có giường xếp thành hàng, và bác sĩ đi vòng quanh để phẫu thuật? Đại khái là vậy. Họ bảo cứ nhìn vào một điểm. Lúc đó chắc là dùng laser xử lý giác mạc, rồi sau đó lấy phần mô giác mạc đã cắt ra, nhưng thật sự khô~~~~~~~ng có cảm giác gì cả. Mình nhớ điều kỳ lạ là mắt vẫn đang mở nhưng trước mắt không thấy gì, chỉ toàn màu trắng... Sau đó, để mắt không bị kém đi, mình luôn cố gắng như bật đèn toàn phòng khi xem điện thoại. Nhưng có lẽ vì mình nghiện điện thoại, ngày nào cũng chỉ nhìn điện thoại nên mắt có vẻ kém hơn một chút so với lúc mới làm... Từ 1.5 xuống khoảng 1.0-1.2? Ban đầu quầng sáng khá nặng nên xem TV và nhìn điện thoại hơi khó chịu, mắt cũng khô nhiều, nhưng thời gian sẽ giải quyết.
Thích 0
Biểu tượng cảm xúc đồng cảm
Translating
Bạn có muốn lưu đánh giá này không? +0
Đây là đánh giá phẫu thuật theo đuổi tái tạo.