Hôm qua mình vào phòng mổ lúc 5 giờ, một lúc sau còn nhớ đã nói chuyện với bác sĩ gây mê, rồi từ sau đó thì không nhớ gì nữa. Khi thuốc mê bắt đầu tan, trong lòng mình vừa nói xin hãy đánh thức tôi dậy, vừa muốn tỉnh dậy, nhưng tuyệt đối không thể dậy như vậy được. Mình nghe thấy bên cạnh có ai đó nói, tỉnh lại đi, bạn ổn không, phẫu thuật tốt rồi, nhưng không biết đó là giọng bác sĩ hay giọng y tá. Khi ý thức mình quay lại, trên TV đang chiếu Truth Game.. Truth Game là chương trình bình thường mình hay xem, nhưng hôm qua những nội dung thú vị đó hoàn toàn không lọt vào tai một chút nào… Không hiểu sao mình có cảm giác như sự tồn tại của mình là một thực thể linh hồn đang nhìn TV vậy. Dù vậy, thứ khiến mình cảm thấy mình còn sống là cơn đói… Cơn đói khủng khiếp này mình cảm nhận ngay khi mở mắt, và cổ họng thì cứ khô rát. Hôm qua mình không biết vì sao đau, sáng nay hỏi thì nghe nói do gây mê toàn thân, ống thở đã được đặt vào đường thở.. Khi mình than với chị y tá về cơn đói và khát, chị ấy bảo không được.. Để đỡ khát, chị ấy đưa cho mình nửa cốc giấy nước, nhưng nói rằng ngay cả cái này cũng không được uống ực hết, mà phải uống nửa cốc đó trong vài tiếng… từng ngụm từng ngụm Sau khi uống nước, mình tò mò về khuôn mặt của mình nên dùng tay sờ thử, thì mặt bị quấn toàn băng gạc. Vì cũng tò mò không biết trông thế nào, mình từ từ đứng dậy và lê bước đến trước gương trong phòng bệnh. Ngay khoảnh khắc đứng lên thì hơi chóng mặt, nhưng vì mình vốn là biểu tượng của sự khỏe chắc, nên bỏ mặc cơn chóng mặt phía sau và lao đến trước gương.. Úi~~~ Trước gương có một xác ướp gợi nhớ đến Anpanman. Đúng lúc đó, kim đồng hồ lại chỉ 12 giờ…. Sợ sẽ thấy trong mơ mất.. Mình vội quay lại giường và cố ngủ tiếp, nhưng hình ảnh của mình trong gương cứ hiện lên nên không thể ngủ được. Hơn nữa tai cũng ù ù, cảm giác kỳ lạ như khi lên chỗ cao, áp suất không hợp nên tai bị nghẹt, mặt thì như nhói đau và căng cứng, hình như cũng có sốt, trên hết là vì băng gạc nên rất bí bách.. và những ống dẫn máu giống lựu đạn treo hai bên càng làm mình sợ hơn.. Trong khoảnh khắc đó.. ý nghĩ có lẽ mình đã phẫu thuật vô ích ập đến, không hiểu sao lại tủi thân đến vậy.. Lần đầu tiên mình oán trách mẹ.. Vì mình giống mẹ, nên là công chúa mặt vuông với mặt to… Em gái mình giống bố thì là biểu tượng của sự nhọn gọn, còn mình đúng là biểu tượng của sự bẹt rộng..ㅠㅠ Nếu vượt qua nỗi đau này, mình có thể có gương mặt thon gọn không.. Khuôn mặt vốn rộng của mình cũng có thể nhỏ lại không.. Mình không mong mặt nhỏ bằng nắm tay. Chỉ cần trở thành một gương mặt bình thường thôi cũng được. Không biết mong ước nhỏ bé này của mình có thể thành hiện thực không.. Khi tháo băng ra, liệu mình có thể thấy gương mặt thon gọn của mình không…
Thích 0