Bài viết

Đánh giá phẫu thuật mũi@rhino-review

Ngay cả mô tự thân cũng bị viêm sao~? Quá trình của ca mổ thứ năm của tôi…

Mình là người vừa đăng câu hỏi liên quan đến hoàn tiền lúc nãy. Hôm nay là ngày thứ 4 sau khi mình phẫu thuật mũi. Hôm qua mình đến bệnh viện thì họ nói có dấu hiệu viêm và có chảy ra thứ giống dịch mủ. Đây là lần phẫu thuật thứ 5, và sau khi lấy silicone ra rồi chờ 4 tháng, mình dùng sụn vách ngăn với mục đích hạ chiếc mũi bị co rút xuống, và phần vách ngăn còn lại chỉ dùng ở giữa hai chân mày thôi, nên mình thật sự đã dùng hoàn toàn mỗi mô tự thân là vách ngăn. Họ nói هنوز chưa chắc chắn nên đừng lo quá, nhưng nghe nói đã có triệu chứng như vậy rồi nên mình rất bất an. Những tháng năm đau khổ vì cái mũi thật sự đã quá dài, lần này mình nghĩ đây là lần cuối nên đã làm với mục đích tái tạo, hoàn toàn không có tham vọng gì lớn. Mình thỉnh thoảng nghe nói ngay cả dùng mô của chính mình cũng có thể bị viêm, vì không phải dị vật nên nếu đúng là viêm thì liệu chỉ cần điều trị là có thể khỏi không? *Ai biết xin trả lời giúp mình.* Trước đây mình hình như đã đọc trên trang của một bệnh viện dùng mô tự thân rằng khả năng viêm gần như không có, mà nếu có thì cũng có thể điều trị được. Mình cũng từng đọc những bài rất đau lòng nói rằng họ sẽ lại nâng mũi lên rồi rửa sạch gì đó, nhưng dù sao mình vẫn muốn nghe một lời khẳng định rằng có thể khỏi hẳn. Bây giờ mình đang dán băng mũi, nhưng vẫn chưa thấy sưng nhiều hay đau nhiều gì cả, và cũng không ngửi thấy mùi gì.. Mình đã từng trải qua nên mình biết mùi mủ tanh đó. Nhưng vì cùng một vị trí nên chắc da và mô của mình đã bị tổn thương khá nhiều. Lần phẫu thuật đầu tiên mình dùng Gore-Tex và AlloDerm, đầu mũi bị chùng xuống và gồ ghề nên khoảng một năm sau mình phẫu thuật bằng silicone và sụn tai. Trong lúc mổ mình loáng thoáng nghe bác sĩ nói đưa cho ông ấy phần Gore-Tex còn lại, nhưng đó là lần đầu tiên mình nghe thấy chuyện đó, nên sau này khi hỏi lại thì ông ấy đưa ra lời giải thích thật khó tin rằng vì không đủ sụn nên đã đặt vào phần Gore-Tex vụn đã lấy ra trước đó. Cuối cùng, bắt đầu từ chỗ được nhét Gore-Tex đó, đủ loại sẹo xơ và viêm bắt đầu xuất hiện (đến giờ mũi mình vẫn cứ viêm ở đúng chỗ đó ㅜ,ㅡ). Khi đó mình còn non nớt và không hiểu gì, chỉ tin mỗi bác sĩ đó rồi lại giao mũi mình cho ông ta, và rồi viêm lại cứ lặp đi lặp lại ㅠ,ㅠ Giá như lúc đó có ai chỉ nói với mình một câu: “Sau khi bị viêm, phải đợi hơn 6 tháng rồi mới được mổ lại,” thì mình đã không vội vàng, thậm chí còn không oán trách, mà sẽ kiên nhẫn chờ đợi. Nhưng ông ấy quá dễ dàng, quá tự tin mà khuyên như thể đó là chuyện hiển nhiên, mình cũng không tìm hiểu kỹ mà lại giao luôn cho ông ấy làm phẫu thuật lại ngay, để rồi sau đó mình cứ liên tục tự trách và oán bản thân. Mãi đến khi tự mình trải nghiệm chuyện silicone chọc thủng đi ra ngoài, mình mới đi tìm hiểu khắp nơi, lập tức lấy ra và làm ầm lên với bệnh viện đó, rồi cũng nhận được bồi thường. Nhưng chút tiền đó, chỉ là tiền mổ + một ít tiền an ủi thôi (mình đi cùng chị, ban đầu họ chỉ định trả tiền mổ, nhưng mình uất ức đến mức không chịu nổi, còn tính cả việc họ tự ý dùng ảnh before-after của mình, che mỗi mắt rồi đem đi quảng cáo trên tờ rơi, nên mình còn kéo theo một người đàn ông trưởng thành đến cãi gần như đánh nhau mới được), hoàn toàn không thể đổi lấy quãng thời gian quý giá ở đầu những năm 20 tuổi của mình, những thời gian mà mình chẳng thể nào đổi bằng hàng tỷ won, những ngày tháng bị nỗi đau và chiếc mũi hỏng nát làm cho tàn tạ, những việc mình muốn làm phải bỏ dở, và bao cơ hội phải trơ mắt nhìn rồi chỉ biết khóc mà sống qua ngày. Cuộc đời vốn dĩ tự tin và đầy nhiệt huyết của mình đã biến thành hoang tưởng bị hại, sợ giao tiếp xã hội, và mất sạch tự tin. Sau này mình mới biết, bệnh viện đó từng dùng kiểu gì đó gọi là phẫu thuật dáng mũi rồi đưa ảnh ra dụ người, đến giờ vẫn làm ăn bằng cách thu phí phẫu thuật đắt đỏ. Nghe nói ngay cả những người bị mổ hỏng cũng hiếm ai được hoàn lại tiền. Mình cũng loáng thoáng nhớ lúc bác sĩ mổ, tay ông ta có mùi thuốc lá. Đó là một bệnh viện nổi tiếng là làm ăn bất lương, và nghe nói đã có khá nhiều người bị phá hỏng cả cuộc đời ở đó. Vài năm trước, khi mình đi tư vấn ở nơi khác sau chuyện ở bệnh viện đó, ngại nhắc chuyện này thật nhưng mình có nghe rằng họ đã động vào mũi của một ca sĩ đã qua đời, trong vài tháng mà làm tới 4 hay 5 lần, đến mức trông như Michael Jackson. Có lẽ vì đang vội vì công việc nên khi người ca sĩ đó tìm đến, ông ta nói mình không thể mổ cho. Sau này khi nhìn người ca sĩ đã qua đời ấy, mình không thấy như chuyện của người khác, và nhớ cảm giác trách nhiệm từ bác sĩ đó có vẻ rất lớn, khiến mình buồn đến mức tim đau thắt lại. Nếu bác sĩ đó có cảm xúc, lúc ấy ông ta đã cảm thấy thế nào nhỉ? Tự nhiên mình thấy tò mò. Người ca sĩ đó cũng có vẻ rất yếu lòng, và với tư cách người nổi tiếng nên bị lộ ra ngoài, lại còn khổ sở vì bình luận ác ý từ một số người còn rất nhỏ tuổi, nhưng nguyên nhân dường như là ở ca phẫu thuật mũi đó, Ngay cả bản thân mình, từ hồi đó đến giờ, mỗi lần ra ngoài gặp người khác mình đều có cảm giác như ai cũng chỉ nhìn chằm chằm vào mũi mình và chê bai nó.. Lúc thấy sổ tay của quản lý bệnh viện có ghi thông tin liên lạc của người ca sĩ đó, mình đã nghĩ à, hóa ra họ đã làm hỏng ở đây, bảo sao nó lại giống mũi mình đến vậy. Mình đã khóc, bỏ cả công việc đang làm, thậm chí tránh cả bạn bè mà sống. Mình cũng oán trách vì sao lại cho mình những thử thách như vậy, rồi tự trách bản thân, thậm chí đã từng nghĩ đến việc không muốn sống nữa, nhưng sau đó mình cố làm trống lòng, nghĩ rằng nếu mình chịu đựng tốt quãng thời gian này... có phải là có lý do gì đó, có phải mình đang bị trừng phạt không? Nếu đây là giá phải trả cho lỗi của mình thì mình chấp nhận, thế là mình tự cứng rắn lên, cứ với gương mặt xấu xí ấy mà lần lượt gặp bạn bè, gặp họ hàng, mang theo cái mác là đứa vì tham làm thẩm mỹ mà hỏng, rồi cứ thế sống tiếp. Thời gian trôi qua đủ lâu đến mức mình có thể cười trừ trước những lời nặng nhẹ của họ hàng kiểu “Sao lại động vào rồi khổ thế, khuôn mặt ban đầu vốn đã đẹp mà.” Rồi sau khi chờ rất lâu, mình đã làm lần phẫu thuật thứ tư, trước tiên phần bị hếch lên cũng hạ xuống khá tốt, điều đó thật sự ổn. Nhưng mình lại cả gan dùng silicone và Medpor, những thứ đáng sợ ấy, nên đương nhiên không lâu sau viêm lại tái phát. (Nhưng sao các bác sĩ lại sẵn sàng mổ lại ngay cả khi mình chẳng hề nài nỉ? Dĩ nhiên có lẽ họ biết mình làm công việc liên quan đến khuôn mặt nên sẽ ảnh hưởng đến công việc, và có thể họ làm vậy vì thiện ý, nhưng bệnh viện này cũng là nơi nổi tiếng vì giám đốc rất gọn gàng sạch sẽ, vậy mà họ lại bảo sẽ mổ lại ngay, nên mình cứ chỉ lấy ra rồi chờ. Vì thế mình mới đăng bài trước hỏi liệu có thể được hoàn lại phí phẫu thuật ở bệnh viện này không.. đến giờ vẫn chưa có trả lời ^^;; Mình sợ việc mình để thời gian trôi qua sẽ thành trách nhiệm của mình nên không dám nói ra dễ dàng.) Mình thật lòng nhắn nhủ, nếu ai từng bị viêm một lần rồi thì khi mổ lại, tốt nhất đừng dùng lại cùng vật liệu đó nữa.. Mình giờ mới nhận ra, và mình cũng không muốn dùng cả mấy thứ như sụn sườn, cũng không thích phẫu thuật mũi quá nhân tạo, thà quay trở lại đúng cái mũi của mình còn hơn, nên mình mới chọn phẫu thuật kéo dài vách ngăn. May là vách ngăn mình còn chưa dùng tới, mà số lượng cũng đủ và rất chắc, nên mình định chờ đủ 6 tháng, nhưng sau nhiều lần tư vấn, nghe nói làm ở những bệnh viện khá nổi tiếng cũng không sao, nên mình đã nghĩ đây sẽ là lần cuối. Sau khi mổ xong, câu đầu tiên mình nói với bác sĩ ngay trên bàn mổ là: “Lần này chắc là lần cuối rồi nhỉ?” Bác sĩ cười và nói: “Phải vậy chứ. Chắc sẽ là như vậy.” Ông ấy đã nói thế... Nhưng hôm qua đến bệnh viện thì bác sĩ cũng nói viêm đến chỉ sau 3 ngày là lần đầu tiên ông ấy thấy, bình thường phải khoảng một tuần sau mới xuất hiện, có đúng vậy không? Nếu vậy thì đây chắc không phải phản ứng khác chứ không phải viêm.. Mình đã tham lam đến mức nào mà phải chịu đựng đau khổ suốt từ lần mổ thứ hai đến giờ. Không, đúng vậy, mình thừa nhận. Mình đã tham. Thấy người ta dường như dễ dàng đẹp lên một cách dễ dàng, mình cũng muốn đẹp hơn nên đã tham. Kết quả cuối cùng mình nhận được chỉ là kết quả tệ hơn và những đau đớn... những tháng ngày đau đớn không thể nói thành lời ấy, mình thậm chí không muốn nghĩ lại. Hơn nửa quãng tuổi 20 của mình, có lẽ hơn 5 năm, đã trôi qua trong sự khổ sở vì cái mũi. Mình thật sự thấy bản thân quá ngu ngốc, đi đâu cũng thấy xấu hổ khi kể, chẳng thể đổ lỗi cho ai khác ngoài lựa chọn của mình, việc chọn nhầm bệnh viện, sự thiếu hiểu biết, những năm tháng đã mất, tổn thất tiền bạc và đau khổ tinh thần... mình chỉ mong mọi chuyện dừng lại ở đây... Vì cái mũi mà mình gần như sống ẩn dật, quá nhiều việc còn dang dở, nên lần này mình chỉ nghĩ nếu mũi có thể trở lại bình thường thì mình sẽ thật sự sống chăm chỉ, nỗ lực... Mình từng muốn sống hết quãng tuổi 20 còn lại mà không phải hối tiếc.. Mình vẫn còn muốn làm thêm nhiều điều mình muốn làm, nên khi gặp người khác, họ cứ hỏi rốt cuộc thời gian qua mình đã làm gì mà không làm việc đàng hoàng, thì mình chỉ cười và tự nghĩ về nỗi đau do cái mũi mang lại. Nhưng đó cũng không phải là chuyện có thể dễ dàng nói với bất kỳ ai.. Dù sao mình cũng đã chịu đựng đến bây giờ, nên mình tự an ủi rằng chẳng lẽ còn có chuyện nào tệ hơn những gì mình đã trải qua sao. Thứ Hai mình đi bệnh viện thì có lẽ sẽ biết được điều gì đó chắc chắn, và nếu không có gì thì tốt nhất, nhưng nếu không phải vậy thì phải cố hết sức để điều trị. Mọi người xung quanh quá lo cho mình nên mình vẫn chưa dám nói gì, lúc nãy mình chỉ nhắn tin nói chuyện với một người bạn thân một chút rồi tự mình ôm nỗi khổ.. Không lo sao được ㅜ,ㅠ Ở bệnh viện, ban đầu họ chỉ kê thuốc chứ không tiêm kháng sinh gì cả, nhưng hôm qua lại tiêm. Nếu có vấn đề xảy ra thì tốt nhất vẫn nên đến khám riêng ở khoa tai mũi họng để điều trị, đúng không? Nếu có ai biết thì nhắn riêng cho mình nhé, cảm ơn rất nhiều. Mình thật sự muốn thoát khỏi nỗi đau vì cái mũi và sống thật chăm chỉ. Cảm ơn mọi người đã đọc hết bài dài này, và mọi người hãy thật cẩn thận. Bản thân mình cũng không ngờ rằng chuyện viêm mà mình từng nghĩ là chuyện của người khác lại xảy ra với mình, và di chứng của nó lại kéo dài đến thế.. Nhưng nghĩ đến việc cái mũi đã đau ba ngày rồi, thì gần như cũng thấy bình thường, nên xin hãy, xin hãy đừng có chuyện gì lớn xảy ra. Một lần nữa, mình tự nhắc nhở và quyết tâm với chính mình. Nãy vì căng thẳng mà mình đã ăn quá đà kiểu kiểu binge, rồi còn làm mình khổ hơn nữa ㅋㅋ Aww~ cả đời giảm cân thôi^^ Mong mọi người đều thon và đẹp, và hãy cẩn thận với những ca phẫu thuật quá mức. Vậy thì chúc mọi người một Chủ nhật vui vẻ. Nếu ai để lại lời khuyên, thông tin tham khảo hay các bình luận khác thì chắc sẽ là động lực cho mình rất nhiều*^^*

Chưa có bình luận.

Bài khác cùng danh mục