Đến nơi thì được hướng dẫn vào phòng riêng, để đồ và thay quần áo. Rửa mặt, chụp ảnh trước phẫu thuật, tư vấn thêm một lần nữa với trưởng phòng tư vấn rồi đi vào phòng mổ. Trong phòng mổ, khi đang nằm, họ cạo lông mũi, đặt kim truyền ở tay, làm vài thứ đơn giản khoảng 5 phút. Sau đó bác sĩ trưởng đến, tư vấn thiết kế, vẽ thiết kế lên mặt, rồi tôi lại nằm xuống để họ chuẩn bị phần còn lại cho ca phẫu thuật. Cảm giác như mất khoảng 10-15 phút..?
Vì đã quyết định lấy mỡ để cấy từ đùi, nên tôi mặc quần lót dùng một lần mà bệnh viện đưa. Khi chuẩn bị phẫu thuật, họ kéo quần xuống và bôi đầy thuốc sát trùng lên toàn bộ nửa thân dưới, hơi thấy xấu hổ, nhưng tôi nhắm mắt nằm yên và tự kiểm soát tâm lý rằng các thầy cô trong phòng mổ ngày nào cũng thấy chuyện này nên chắc không thấy gì lạ, mình cũng cứ giả vờ bình thản thôi. Sau đó họ bôi thuốc sát trùng cả lên mặt, cố định tay chân, dán băng để tôi không mở mắt được? Trong lúc tôi nằm yên chờ thì bác sĩ đến, và tôi ngủ thiếp đi khi nghe câu “Bạn sẽ ngủ một lát rồi tỉnh dậy nhé~”. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi gây mê ngủ nên tôi đã cố thử chịu xem sao, nhưng “Ơ, chắc thuốc mê cuối cùng cũng vào rồi! Mình phải cố chịu...” là ký ức cuối cùng của việc tôi cố chống lại.
Tôi tỉnh dậy giữa ca phẫu thuật,,, Theo ký ức của tôi thì trước hết không đau chút nào, và có lẽ lúc đó họ đang chuẩn bị gì đó ở giữa? Họ không làm gì trên mặt tôi cả. Rồi tôi nói lảm nhảm mấy câu vô nghĩa như “Bác sĩ có uống smoothie nho xanh không?” rồi ngủ, lại tỉnh dậy nói lảm nhảm, rồi lại ngủ. Khi nghe câu “Mình sẽ sang phòng hồi tỉnh nhé~”, tôi mở mắt và tự đi bằng chân mình đến phòng hồi tỉnh.
Nghe nói nếu thuốc mê ngủ chưa tỉnh hẳn thì sẽ rất mất tỉnh táo, chóng mặt, đau đầu, mũi cũng đau, cứ lơ mơ buồn ngủ không tỉnh được, nhưng tôi thì ổn. Cỡ như uống 1 chai soju..? Không đến mức ngà ngà say, mà giống lúc men rượu đã gần tan hết rồiㅇㅇ Thực ra chỉ là cơ thể không có sức, còn lại gần như bình thường.
Vừa đến phòng hồi tỉnh là tôi cầm điện thoại gọi ngay cho anh ruột bảo đến đón, thì anh nói đang ở tầng 1 và đang lên, nên tôi nghĩ timing tốt, OK. Sau khi cúp máy, tôi gọi video ngay cho bạn để khoe(?) rồi thay quần áo, nghe hướng dẫn lưu ý ở sảnh, đến nhà thuốc tự lấy thuốc, tự thanh toán, và đi bộ về khách sạn rất ổn. Vai trò của anh tôi chỉ là cầm túi thuốc và giúp tôi bớt xấu hổ vì không phải đi ngoài đường một mình, nên có lẽ dù không nhờ đến đón cũng không sao lắm.
Ngày phẫu thuật gần như không đau, chỉ khoảng cảm giác ê ẩm sau khi bị đấm một cái vào mũi? Phải nói là mũi có cảm giác nặng nặng, chỉ đến mức đó thôi. Mặt trong đùi thì như bị bầm rất nặng nên hơi bất tiện.
Về đến nơi tôi ăn cháo và uống thuốc. Tôi thấy ở đâu đó nói rằng ngày phẫu thuật ngủ càng ít càng tốt cho việc giảm sưng, nên khoảng 4-5 giờ sáng tôi mới ngủ. Ngủ thật sự rất bất tiện. Tư thế ngủ thì ổn, nhưng miệng khô khốc quá nên theo bản năng cứ cố thở bằng mũi, mỗi lần thất bại(?) là lại tỉnh. Cảm giác như cứ 30 phút lại mở mắt uống nước. Khuyên nên ngủ với máy tạo ẩm thổi vào mặt.
Thích 1