Bài viết

Đánh giá phẫu thuật khuôn mặt@face-review

Cơn bão đã đi qua...

Quyết định thật sự thật sự khó đúng không? Điều tôi cảm nhận sau khi phẫu thuật là.. Ở đây, ở cộng đồng này cũng vậy, và ở chỗ khác cũng vậy, đọc bài review thì đặc biệt là có rất nhiều bài nói sau khi phẫu thuật tạo hình xương mặt rồi hối hận, khổ sở, hoặc khuyên đừng làm, đúng không? Trước khi phẫu thuật, tôi chỉ nghĩ, ừ, cũng có thể như vậy.. nhưng mình sẽ không như thế đâu.. Với suy nghĩ chủ quan như vậy, tôi thậm chí còn chẳng để tâm. Nhưng đến khi chính mình trải qua rồi, từng câu từng chữ từ lúc đó thực sự khiến tôi cảm nhận bằng cả cơ thể, đau thấu xương. Vì vậy tôi cũng muốn kể lại trải nghiệm của mình, để giúp ích dù chỉ một chút cho những bạn đang chuẩn bị phẫu thuật. Dù phẫu thuật thẩm mỹ đã trở nên phổ biến và được xem là chuyện bình thường về mặt làm đẹp đến đâu đi nữa, thì phẫu thuật thẩm mỹ.. đây thật sự không phải chuyện có thể xem nhẹ. Ngày phẫu thuật.. một tuần sau đó.. và cho đến bây giờ, đã 25 ngày trôi qua.. tôi đã rất khổ sở. Đau rất nhiều. Tôi làm nhấn mí, cắt khóe mắt ngoài và gọt hàm vuông cùng lúc. Lúc phẫu thuật, phần mắt còn đau hơn phần hàm. Họ làm nhấn mí và cắt khóe mắt ngoài trước dưới gây tê tại chỗ, (khi tiêm thuốc tê vào mắt thật sự thật sự rất đauㅠㅠ giờ nghĩ lại vẫn thấy kinh khủng.. ư ư ư~~) Sau khi làm xong mắt thì chuyển sang gây mê ngủ, rồi bác sĩ gây mê bước vào, nói chuyện phiếm với y tá và giữa họ với nhau gì đó, sau đó tôi không nhớ nữa. Khi tỉnh dậy, tôi đang đeo mặt nạ oxy và trên mắt đặt túi chườm lạnh. Mơ mơ màng màng, đầu óc không tỉnh táo chút nào.. nghe thấy tiếng người nói nhưng không mở mắt ra được, cơ thể cũng không cử động theo ý mình được.. Trong bụng còn bốc lên mùi thuốc, buồn nôn và lợm giọng.. Được chuyển từ phòng hồi sức sang phòng bệnh rồi mà tôi vẫn cứ ngồi đờ đẫn hàng mấy tiếng. Ở giường bên cạnh, một cô gái từng phẫu thuật lại cằm lẹm cũng nằm đờ đẫn..ㅋㅋ Khi hơi tỉnh táo lại nhìn, ở phía miệng đúng như ai đó đã nói, có một ống dài mảnh, và ở đầu ống là một túi máu trong suốt tròn tròn giống như quả lựu đạn. Tôi cũng tò mò không biết mình trông như thế nào, nhưng thật sự không đủ can đảm để soi gương.. Sau khi bác sĩ ghé qua hỏi có ổn không rồi đi, tôi đã lấy hết can đảm và với đôi tay run rẩy, cầm gương lên. Dù là khuôn mặt của chính mình mà tôi thấy đáng sợ đến mức sợ sẽ xuất hiện trong mơ luônㅋㅋ Hai ngày đầu thì còn chịu được nhờ tiêm thuốc giảm đau, nhưng thật ra từ lúc đó mới còn khó hơn. Tôi bị chảy máu một chút, nên ống dẫn máu được để lâu hơn người khác một ngày mới rút. Sợ sưng nhiều nên tôi không dám nằm, phải ngồi ngủ mấy ngày liền, mà vì không há miệng được nên chỉ ăn no bằng nước bí đỏ với nước uống.. Cháo thì cũng chỉ có thể dùng thìa xúc từng chút một rồi nuốt xuống.. Đến ngày thứ 5 gần như tôi không ngủ được chút nào. Để giảm sưng nhanh, tôi chườm lạnh liên tục, mỗi ngày uống hơn 10 gói nước bí đỏ, mỗi lần uống 2 góiㅋㅋ Vì bác sĩ nói phải súc miệng cho kỹ nên tôi vừa nín thở vì mùi thuốc vừa súc liên tục.. Đến lúc rạng sáng, cơn đau nhói từng đợt lại kéo đến. Sưng mãi không xẹp, cằm dưới mất cảm giác, không thể tắm rửa đàng hoàng, bộ dạng thì không thể nào nhìn nổi.. Ở nhà cũng không dám nói, cứ nơm nớp sợ bị người nhà phát hiện... Không gặp được bạn bè, có điện thoại tới thì tìm cớ qua loa, rồi cuối cùng còn không nghe máy nữa.. Bây giờ vẫn vậy. Không dám nhìn vào mắt người khác, gần như hơi giống chứng sợ giao tiếp xã hội.. Từ trước khi phẫu thuật đến bây giờ, mỗi tối tôi đều lượn khắp các trang web trên mạng để tìm kiếm, đặt câu hỏi, tìm hiểu bệnh viện, đọc review.. Tốn rất nhiều tiền mà thân xác lẫn tinh thần đều khổ sở.. thật sự vất vả quá nhiều. Nhưng kết quả cũng chẳng làm tôi hài lòng.. còn nghĩ đến cả việc phẫu thuật lại.. Xấu hổ đến mức không dám nói với aiㅠㅠ Dù vậy, tôi vẫn đang sống từng ngày nhờ nhận được sự an ủi từ mọi người ở đây. Chỉ mới đến tuần trước thôi tôi còn ở tận đáy của sự trầm uất, nhưng từ tuần này thì tôi thấy dần dần đỡ hơn. Thật sự có lúc tôi nghĩ mình cần phải đi điều trị tâm thần rồi. Điều khiến tôi buồn nhất là.. từ nay về sau tôi tuyệt đối không bao giờ có thể trở lại dáng vẻ ngày xưa nữa. Tôi vốn không đến mức góc cạnh hay vuông vức, hay khó nhìn đến mức không thể xem nổi. Suốt cuộc đời tôi chưa từng bị ai nói xấu về ngoại hình hay chê là xấu, chỉ vì lòng tham của bản thân, vì muốn đẹp hơn một chút mà làm vậy thôi.. Trước đây tôi vẫn soi gương và tự an ủi rằng mắt, mũi, miệng đều nhỏ, ngược lại mặt thì to nhưng cũng có nét duyên riêng.. Nhưng giờ thì.. Dù có xấu và không ưng đến đâu thì đó vẫn là khuôn mặt bố mẹ đã cho tôi.. Khuôn mặt cũ giờ chỉ còn nhìn thấy trong ảnh.. Nỗi mất mát không phải là một khuôn mặt đẹp hơn, mà là tôi đã thật sự.. vĩnh viễn đánh mất con người nguyên bản của mình.. Rồi còn nỗi sợ người khác sẽ nghĩ gì về tôi.. Việc tất cả những điều đó chỉ một mình tôi phải gánh trách nhiệm.. Muốn đẹp lên mà làm hỏng cả cuộc đời, hóa ra không chỉ là chuyện bề ngoài. Vì vậy, nếu mọi người không phải thuộc trường hợp quá nghiêm trọng.. Hãy nghĩ thêm một lần nữa, rồi lại nghĩ thêm một lần nữa trước khi quyết định.. Có thể kết quả sẽ tốt ở mức nào đó theo mong muốn, nhưng không thể đẹp như người nổi tiếng hay hoàn hảo 100% được. Người thành công không nhiều như mọi người nghĩ đâu. Trước đây tôi cũng từng nghĩ chỉ cần phẫu thuật là mọi thứ sẽ thay đổi. Như thể cả thế giới sẽ đổi khác.. tôi cứ nghĩ mọi thứ sẽ đều ổn. Tôi không phải là không lo về tác dụng phụ hay di chứng, nhưng thật lòng lúc đó tôi cảm thấy nó không liên quan đến mình. Dù gì thì cũng sẽ đẹp lên mà.. Tôi không nói là bây giờ tôi có di chứng hay ca phẫu thuật thất bại. Sưng đã giảm đi phần nào, những chỗ bị gọt quá sâu và lõm xuống cũng đang dần đầy thịt trở lại nên trông mềm mại hơn chút.. Tuy chưa phải là V-line hoàn toàn, nhưng những chỗ góc cạnh cũng đã tròn hơn.. Mắt cũng không to lên nhiều, nhưng nếp mí đã vào form tự nhiên.. và nhờ khổ sở nhiều nên tôi cũng giảm cân được một chút.. Có lẽ là vậy. Ai rồi cũng nghĩ, thôi thì tạm như thế này cũng được.. rồi thấy hài lòng. Thường thì vẫn có chỗ nào đó hơi thiếu một chút, và sau phẫu thuật thì cũng cần có sự tự tin và bình tĩnh để vượt qua điều đó, còn nếu vẫn đang ở trước phẫu thuật, thì phải có dũng khí và sự khôn ngoan để xoa dịu phần thiếu hụt nhỏ đó và biến nó thành nét duyên riêng của mình. Tất nhiên, điều đó sẽ vô cùng khó khăn. Những ai không hài lòng với vẻ ngoài của mình, những ai nghĩ rằng chỉ có phẫu thuật mới là con đường sống.. Khi theo đuổi vẻ đẹp bên ngoài, xin hãy tự nhìn lại xem liệu có vô tình làm tổn thương cả trái tim lẫn suy nghĩ của mình hay không.. rồi hãy quyết định. Đặc biệt là mắt, mũi, miệng, cằm.. vì đó là gương mặt mà. Nếu đã quyết định rồi, hãy cẩn thận thêm một lần nữa~! Con người thật hay lật lọng, nhưng tôi vẫn chợt nghĩ rằng những chỗ không phải mặt có lẽ cũng ổn.. như hút mỡ ở vùng béo chẳng hạn.. Hoặc dù là ở mặt thì cũng có thể là thẩm mỹ da chứ không phải phẫu thuật thẩm mỹ.. À.. tôi cũng là con người thôi mà..ㅋㅋ Chúc mọi người đều trở nên đẹp cả về جسم lẫn tâm hồn và hạnh phúc nhé~~ Cố lên! Cố lên!!! À, xin lỗi, nhưng tôi xin phép từ chối một cách lịch sự mọi hỏi đáp về bệnh viện hay chi phí. Đây chỉ là bài viết được đăng từ những suy nghĩ nhỏ bé của tôi thôi..

좋아요 0

Chưa có bình luận.