Tư vấn phẫu thuật thẩm mỹ... Đó là một bệnh viện nổi tiếng mà tôi tìm đến vì nghe truyền miệng rằng họ làm giỏi.. Ừ thì.. họ có nhiều ca phẫu thuật, bệnh nhân cũng đổ đến đông nên có thể bận... Vì vậy việc phải lặp lại cùng một lời mỗi lần cũng có thể mệt mỏi.. Nhưng dù sao đó chẳng phải là nghề mà họ tự chọn sao? Người ở bệnh viện đó, không biết là trưởng bộ phận hay trưởng phòng gì đó..... Bản thân đâu phải viện trưởng, sao lại kiêu ngạo đến mức chọc trời như vậy... Mắt thì đảo qua đảo lại, lời nói thì cứ cắt ngang từng đoạn.. trả lời lạc đề là sở trường sao.. Tôi chưa từng phẫu thuật thẩm mỹ nên hỏi vì tò mò, vậy mà họ dồn ép tôi như thể tôi là người đang cố bắt bẻ... Thật sự khó chịu không chịu nổi. Không lẽ nhãn cầu là bóng bowling à? Sao mỗi lần bắt đầu nói chuyện lại đảo mắt hăng hái như vậy??? Câu hỏi của tôi vô lý đến thế sao? “Vết sẹo sẽ còn lại khoảng bao nhiêu?” “Ủa, chưa từng phẫu thuật à? Có sẹo là chuyện đương nhiên.” “Gây mê/gây tê sẽ làm thế nào?” “Viện trưởng sẽ tự lo liệu tốt.” Cứ tiếp tục kiểu như vậy.. Tôi thấy thật vinh hạnh quá mức khi được đặt câu hỏi.. Lúc đầu khi gọi điện để đặt lịch tư vấn, cũng chính người này nghe máy... Nói “Xin chờ một chút” ba lần rồi cứ chơi trò chuyển máy cho người khác, cuối cùng nhận lại rồi nói.. “Năm giờ đến nhé.” “À vậy ạ? Vậy tên tôi là...” Tút tút tút... -_- Họ cứ thế cúp máy.. Ừ.. chắc không nghe thấy.. chắc bận... chắc không cần biết tên... đã bảo 5 giờ thì cứ đến thử vậy... Nghĩ thế rồi tôi đến, và đáng tiếc là nhân cách của người này đúng như điều tôi đã lo lắng.. Khi vào phòng tư vấn, là ý bảo tôi vào nhanh à? Còn đẩy lưng tôi nữa.. Sau khi tư vấn xong, tôi còn chưa nói chuyện với người này được 10 phút.. vậy mà họ dùng cả cơ thể để thể hiện kiểu như bệnh viện chúng tôi đang rất nổi, nên hoặc là chốt ngày phẫu thuật ngay, hoặc đừng làm phiền rồi đi đi.. Sau đó dù tôi hỏi gì, họ cũng nhất quán trả lời lạc đề. Một mình cứ liên tục nói “Chúng tôi làm theo tỷ lệ,” “Giá là 000” (tôi còn không hỏi!) còn những câu hỏi còn lại thì nhất quán “Tôi không thể nói gì được”......... Nói chuyện xong thì bật dậy đi ra quầy, lúc tôi đi ra cũng không chào.. không, thậm chí còn không nhìn tôi. Không phải chứ, trước phẫu thuật đã thế này thì sau phẫu thuật chắc tôi sẽ thấy có lỗi và vinh hạnh đến mức không dám đến gần bệnh viện mất...??? Tôi vừa bực vừa khó chịu, định nói một câu.. nhưng vẫn vì nghe nói tay nghề của bác sĩ viện trưởng tốt.. nghĩ đến việc sẽ phẫu thuật nên tôi nhịn, rồi lại nhịn và đi ra... Nhưng nghĩ đến chuyện phẫu thuật ở bệnh viện đó, rồi còn phải đến thêm vài lần và chạm mặt người này, từ bây giờ đã thấy căng thẳng rồi. Dù hơi xa, có nên mỗi lần đều đến chi nhánh khác để làm không... Thể hiện rõ rành rành rằng mình ghét công việc đang làm, vừa làm vừa coi thường khách hàng, rốt cuộc có ý nghĩa gì chứ.... Gạt chuyện thẩm mỹ sang một bên... Tôi thấy người đó thật đáng thương.. Chậc... Hoàn toàn thành lời than thở rồi... Tôi là người bị hủy hoại cả một ngày chỉ vì một người được gọi là trưởng bộ phận của bệnh viện nào đó.... Tôi sợ vì đã viết bài này, lúc đi phẫu thuật có bị trả thù không... Họ sẽ không biết đâu nhỉ?? -_-;; nhát gan;;
Thích 1