Thứ Hai tuần trước, ngày 7, tôi đã đại tu khuôn mặt, gồm trán, cằm, gò má, v.v. Ngày phẫu thuật tôi run đến mức nào... Tay cứ run bần bật nên các chị y tá cứ an ủi tôi rằng không sao đâu... Thật sự lúc nằm trên bàn mổ, cả người tôi run lên, bác sĩ gây mê nói phải mau gây mê thôi.ㅋㅋㅋ Ngay cả trong lúc đó, tôi vẫn nghĩ bác sĩ gây mê đẹp trai... hừm...^^;; Khi tỉnh dậy sau gây mê toàn thân, tôi vừa nghĩ mình còn sống, vừa thấy cổ họng đau đến mức gần như không thở được.. Thật sự trong đầu tôi xuất hiện hàng vạn suy nghĩ như tại sao mình lại làm chuyện này để khổ sở thế này... Giá như cứ sống như trước.. Rồi còn lạnh quá nên người run bần bật.. Đầu thì sao mà nặng và bí bách đến thế... Tôi muốn gọi chị y tá, cố hét bằng cái miệng không mở ra được, nhưng không ai trả lời... Cứ như vậy, tôi gắng gượng hơn một tiếng trong phòng hồi tỉnh để không ngủ, rồi chị y tá đến chuyển tôi sang phòng nhập viện.. Từ đó trở đi tôi cứ lặp đi lặp lại ngủ rồi tỉnh. Tôi phẫu thuật khoảng 11 giờ sáng, và khi nhìn thấy đồng hồ trong phòng nhập viện thì khoảng 6 giờ... Tôi chỉ nghĩ thời gian trôi qua nhiều thật. Tôi chỉ thấy bất an, không thở được, bí bách và không biết phải làm gì, nên khoảng 9 giờ tôi gọi bạn đến, nắm chặt tay bạn và còn rơi nước mắt. Bây giờ nghĩ lại, ngày đó đúng là một ngày tối tăm.. Chị y tá nói bạn chỉ được ở đến 11 giờ, nên bạn tôi về lúc 11 giờ, rồi tôi lại trải qua một ngày ngủ rồi tỉnh, tỉnh rồi ngủ. Đến ngày hôm sau thì khá hơn một chút.. Nhưng cổ họng vẫn rất đau và nước bọt thì chảy ròng ròng.... Trước khi xuất viện, họ rút ống dẫn máu trong miệng, giải thích xong rồi tôi đến nhà bạn. Nhà bạn tôi gần phòng khám phẫu thuật thẩm mỹ... Bạn mua cháo cho tôi và chăm sóc tôi, tôi biết ơn biết bao...ㅋㅋ Ngày thứ hai, chồng tôi đến, chúng tôi đến bệnh viện, rút ống dẫn lưu ở trán, hút dịch đọng rồi quấn băng quanh đầu. Băng ở cằm thì tháo ra... Chồng tôi nhìn thấy dáng vẻ của tôi thì giật mình... Từ ngày thứ hai đến ngày thứ năm, sưng đạt đỉnh điểm.. Trong miệng như đầy lòng bò, bụng thì đói nhưng mở miệng rất khó,.. Nước súc miệng sao mà mùi kinh khủng thế... Vì vậy chỉ đứng một chút thôi cũng chóng mặt, toát mồ hôi lạnh và buồn nôn.. Cho nên đến ngày thứ năm, tôi gọi mì tương đen, cắt thật nhỏ rồi húp vào, thấy như sống lại được một chút... Bây giờ đã được một tuần sau phẫu thuật nhưng vẫn còn sưng nhiều... Trán thì không biết có phải vì vùng lông mày sưng không mà nhô ra, trông như dã thú... Dưới mắt vẫn còn bầm.. Sưng trong miệng cũng vẫn còn.. Có vẻ sưng đang giảm rất chậm... Tôi chỉ thấy bất an... Không biết phẫu thuật có thành công không... Bỏ ra số tiền lớn để làm, nếu kết quả không đẹp thì sao.... Nếu xuất hiện t á c d ụ n g p h ụ thì sao... Ngày nào ngày nào tôi cũng nhìn gương và nghĩ như vậy... Vì đã kết hôn nên tôi cũng sợ nhà chồng biết... Hiện tại vẫn chưa được cúi đầu nên cũng không làm việc nhà được... Chỉ có chồng tôi là vất vả... Tôi thật sự mong hiệu quả phẫu thuật sẽ tốt, để những khổ sở hiện tại sau này trở nên xứng đáng...
Thích 0