Bài viết

Đánh giá phẫu thuật mũi@rhino-review

Cuối cùng.. cuối cùng cũng làm rồi. Giờ là ngày thứ 21. (mắt/...)

Đó là mùa đông năm 2007, vào khoảng cuối tháng 12.

Nhà tôi cuối tuần thì bố mẹ lại đến nhà người thân đang làm nông trại để phụ giúp, nên cuối tuần lúc nào cũng chỉ có tôi với em tôi ở nhà trông nhà.

Rạng sáng từ thứ bảy sang chủ nhật. Vì hôm sau là chủ nhật nên tôi thức khuya dùng máy tính, nhưng vì ban ngày có hẹn nên tôi định tắt máy rồi đi ngủ, kiểm tra lại xem cửa chính đã khóa chưa. Vì là nhà riêng nên nếu không khóa cửa chính thì sẽ lộ ngay ra bên ngoài, nên cứ cuối tuần là tôi lại càng để ý hơn.

Thời gian chắc khoảng hơn 2 giờ một chút, có lẽ tầm 2 giờ rưỡi. Sau khi xác nhận cửa chính đã khóa và đang định vào phòng thì tôi thấy đèn ở lối vào bật sáng.

Bình thường đó là đèn cảm biến, ai đến gần thì sẽ tự bật, nhưng gần đây nó hơi hỏng nên nhiều khi có người lại gần cũng không sáng, nên tôi cũng nghĩ chắc vậy thôi rồi định vào phòng thì,

cạch. cạch. cạch. cạch. cạch. cạch. cạch. cạch. cạch.

Cửa chính rung bần bật như thể sắp mở ra đến nơi. Tiếng kéo tay nắm cửa, như thể ai đó đang cố mở cánh cửa đã khóa, cứ vang lên liên tục.

Trước đây từng có lần suýt có trộm vào nhà nên tôi hơi sợ, nhưng vẫn nói “Ai đấy.” Có lẽ giọng tôi vọng ra ngoài, vì tiếng rung lắc ngừng lại trong chốc lát. Nhưng rồi lại tiếp tục rung.

Tôi nghĩ có thể là cướp nên kiểm tra lại xem cửa sổ đã khóa kỹ chưa rồi hét về phía cửa chính: “Đi đi trước khi tôi gọi cảnh sát.”

Sau khi tôi hỏi là ai, tiếng rung lắc đó còn vang lên thêm vài lần nữa, rồi im bặt như thể đã bỏ cuộc vì không mở được cửa, sau đó thì không còn nghe thấy nữa.

Tôi có nghĩ có nên báo cảnh sát không, nhưng chỉ riêng việc không còn nghe thấy tiếng động nữa cũng khiến tôi yên tâm hơn một chút, nên rốt cuộc tôi không báo. Tôi còn nghĩ biết đâu là người hàng xóm bên cạnh uống say rồi đi nhầm nhà.

Thế là sau khi bình tĩnh lại, tôi nằm xuống trong phòng, rồi đột nhiên nhớ ra một chuyện và thấy sợ hẳn lên.

Đó là tôi chưa từng nghe thấy dù chỉ một lần tiếng sỏi ở trước cửa.

Nhà tôi trước đây từng có vụ suýt bị trộm vào, nên từ cổng vào đến cửa chính chúng tôi có rải sỏi. Nhờ vậy, mỗi khi có ai đi từ cổng vào đến cửa chính là sẽ biết có người đến qua tiếng sỏi.

Ngay cả khi chó hay mèo đi qua cũng nghe thấy tiếng sỏi ấy, vậy mà trước lúc cửa chính rung lên, hay sau khi nó rung xong rồi im ắng trở lại, tôi cũng không nghe thấy dù chỉ một lần.

Thế là đột nhiên cơn buồn ngủ biến mất, đầu óc tôi tỉnh hẳn. Tôi cứ ngồi nhìn cửa chính ngoài phòng khách như vậy, thức trắng đến lúc trời gần sáng rồi mới ngủ thiếp đi. Tỉnh dậy thì may là không có chuyện gì xảy ra.

Ngày hôm sau tôi gặp bạn rồi tối về nhà, nghe bố mẹ kể chuyện mà nổi da gà.

Họ nói ông cụ hàng xóm bên cạnh đã qua đời tại nhà vào rạng sáng hôm qua…… Ông cụ sống một mình thì đột ngột qua đời. Vì không có dấu hiệu đột nhập hay dấu vết đánh đập ông cụ, nên đó được xem là một vụ việc bí ẩn.

Dù sống một mình nhưng ông không có bệnh nền, sức khỏe cũng tốt, nên càng khó hiểu hơn nữa. Chỉ là vì tôi thấy chuyện đó dường như có liên quan đến việc cửa nhà tôi rung lắc hôm qua, nên đến giờ cứ nghĩ tới đêm hôm đó là tôi vẫn không ngủ được…….

좋아요 0

Chưa có bình luận.