Bài viết

Đánh giá phẫu thuật mũi@rhino-review

Từ lúc tư vấn đến ca mổ của Jungyang (2)

(Mình chỉ viết thoải mái thôi nên mong mọi người hiểu dù mình dùng cách xưng hô thân mật) Sau khi kết thúc buổi tư vấn cuối cùng, đã quyết định làm rồi thì mình nghĩ làm càng sớm càng tốt, thế là gọi đến phòng khám thẩm mỹ mà mình thích nhất và đặt lịch phẫu thuật. Mình nói là muốn làm sớm nhất có thể, và khi họ bảo sáng 10 giờ ngày 1 tháng 10 có thể, mình còn kiểu “phải đến đúng 10 giờ à?” các thứ ㅋㅋ thế là đặt lịch 11 giờ... Người ta thường nói trước ngày phẫu thuật thì không ngủ được, hồi hộp lắm, nhưng chắc vì đây là ca mổ mình đã rất muốn làm từ mấy năm trước, mình thấy mình ngủ còn thoải mái hơn bình thường. Em gái đi cùng bị ngủ nướng, mình định đi bệnh viện một mình, nhưng liên lạc được nên hai đứa cùng đến bệnh viện lúc 11 giờ. Không khí rất bận rộn. Giám đốc đón mình rất thân thiện, nói “Jungyang~” và bảo trước khi mình đến, chị ấy đã gặp bác sĩ thêm một lần nữa, dặn bác sĩ vì mình đi từ xa tới nên hãy chăm sóc kỹ hơn... Họ bôi một thứ như cao su lên mũi rồi lấy khuôn trước, rồi mình lên khu vực phòng mổ... Y tá đưa cho mình áo mổ và nói rằng khi hút mỡ bụng, không được để thuốc sát trùng dính vào đồ lót nên sẽ đưa mình quần thong, hỏi như vậy có ổn không? mình đáp “Giờ em cũng đang mặc quần thong mà” ㅋㅋ Y tá nói chắc sẽ không thấy khó chịu đâu, và mình cười ngặt nghẽo... Mặc xong xuôi rồi đi vào phòng mổ... Người vốn chẳng hề run như mình mà bước vào phòng phẫu thuật mắt hai mí thì lại thấy run vô cùng... cứ nói là sợ mãi, bác sĩ bảo sợ gì chứ, có gì đâu mà sợ... rồi dùng bút dạ vẽ lên mặt mình, liên tục nói mặt mình sẽ thay đổi nhiều, sẽ đẹp lên, khuyên mình cứ mong đợi đi ㅋㅋ Bác sĩ gây mê đến và mình đang truyền tĩnh mạch... Họ hỏi mình đã đi vệ sinh chưa, mình bảo là chưa, nên lại đi vệ sinh một lần nữa... rồi nằm xuống... Bác sĩ gây mê nói là giờ mình vẫn chưa buồn ngủ đâu, nhưng mình cứ thấy sao mà buồn ngủ quá... Đây cũng là lần đầu mình gây mê ngủ nên cực kỳ căng thẳng. Y tá nói “hãy nhắm mắt lại”, sau đó thì mình gần như không nhớ gì nữa... Nghe nói giữa chừng mình tỉnh một lần vì tĩnh mạch bị vỡ... Mọi người hình như đã nói gì đó, nhưng lúc tỉnh dậy thì chỗ này chỗ kia trên tay đã bị chích kim nhiều lần -_ ㅠ Họ quấn băng kín mít... Mình mở mắt một thoáng, có vẻ ca mổ đã xong rồi. Mình buồn tiểu kinh khủng nên nói muốn đi toilet, nhưng mọi người chỉ lặp đi lặp lại “cố nhịn thêm chút nữa” -_- Mình sắp chết đến nơi mà cứ bắt nhịn, nên bực lắm. Thuốc mê vẫn chưa tỉnh hẳn, đầu óc lơ mơ, lại buồn tiểu muốn chết, mình tức quá bật dậy, bác sĩ hoảng hốt còn bảo người ta giữ mình lạiㅋㅋ làm gì có ai như mình chứ Vừa phẫu thuật xong là bật dậy ngay -_- Em gái thấy bộ dạng mình thì nói, ơ, trán với cằm lộ ra rồi này, còn trong đầu mình chỉ nghĩ phải nhanh về nhà vì 4 giờ có bưu kiện giao tớiㅋㅋ Thế là cứ trong trạng thái thuốc mê còn chưa hết hẳn mà về nhà luôn. Mình kiểm tra thời gian phẫu thuật thì thấy là vào mổ lúc 11 giờ và kéo dài đến 3 giờ 30 phút... Đúng là làm lâu thật -_- Thế mà còn nhận luôn bưu kiện trong bộ dạng đó... Không biết mình có quá liều không -_- ... Đã hẹn 4 giờ đến mà lại thành 5 giờ là sao chứ...

Chưa có bình luận.

Bài khác cùng danh mục