Bài viết

Đánh giá phẫu thuật ngực@breast-review

Ngày thứ 3 sau phẫu thuật nâng ngực - ngày phẫu thuật

Tiếp tục câu chuyện tư vấn, mình sẽ đăng về ca phẫu thuật và trải nghiệm sau phẫu thuật.. Trước hết về chi phí.. mỗi bệnh viện đều có mức phí đã định sẵn.. Nhưng người ta vẫn nói rằng không có chuyện buôn bán nào không mặc cả.. nên mình nói trước là nếu thương lượng một chút thì có thể tiết kiệm được^^ Không hiểu sao, khi đã chốt ngày rồi mình lại không thấy hồi hộp hay sợ hãi.. Dù đã xem review của những người đã làm rồi, và trên TV cũng từng thấy cảnh những người trông như suýt chết rồi sống lại, nhưng sau khi xem video lúc tư vấn.. tuy hơi khó chịu, nhưng không hiểu sao lại thấy mọi thứ đơn giản quá..^^;; Mình cứ mong ngày đó đến thật nhanh... và bạn trai còn căng thẳng, sốt ruột hơn cả mình, trông còn khá buồn cười nữa.. Sau khi tư vấn và đặt lịch... họ đưa cho mình hai tờ in: một tờ ghi những thứ bắt buộc phải chuẩn bị trước khi mổ, và một tờ ghi ngày tái khám cùng những việc sẽ làm khi tái khám (đeo đai bụng, cắt chỉ, massage, v.v.).. Ngưng rượu một tuần trước.. nhịn ăn 12 tiếng trước khi mổ.. Ngày phẫu thuật thì mặc đồ thể thao màu tối<-- mặc bộ này để vào mổ Vì sau mổ họ sẽ nhét khăn vào để cố định đai bụng, nên họ bảo chuẩn bị một chiếc áo rộng...(như trong các review trước cũng đã nói, áo sơ mi dễ mặc vào và cởi ra hơn áo thun vì luồn tay dễ hơn.) <Ngày phẫu thuật> Mình chuẩn bị đầy đủ những thứ được dặn trước rồi đến bệnh viện. Để giảm căng thẳng và chỉ số huyết áp, họ bảo mình đến trước một tiếng.. Ký giấy đồng ý phẫu thuật và các tác dụng phụ.. Quả nhiên, mỗi lần nghe đến nội dung về tác dụng phụ thì tâm trạng lại thấy nặng nề... Mình là người thứ 3, ca mổ được xếp vào buổi chiều.. nên đói kinh khủng.. Sau khi ca của người thứ 2 kết thúc, bác sĩ đi ra và làm thiết kế ngay tại chỗ đã chụp ảnh.. Tưởng là sẽ đơn giản thôi.. ai ngờ lại thiết kế khá tỉ mỉ.. nhìn qua nhìn lại hai bên liên tục, vẽ rồi lại bắt nằm xuống để xem, giơ tay lên xem.. Lúc tư vấn, bác sĩ không biết là mình sẽ mổ ngay, nên khi chủ yếu xem ảnh thì bác sĩ nghĩ rằng dù có phẫu thuật thì ngực vẫn sẽ còn tách xa.. Nhưng đến lúc thiết kế thật, khi mình giơ tay và xoay người, bác sĩ nói vì xương ức nhô ra nên ngực sẽ khép lại.. Và ở lần tư vấn đầu tiên, bệnh viện đã nói đến mức 250 đến 275.. 250 thì tự nhiên, nhưng theo bác sĩ thì có thể sẽ hơi nhỏ với mình.. còn 275 thì chưa biết có làm được không.. Phải đến lúc mổ mới biết được.. Bác sĩ hỏi mình muốn size nào.. thật lòng thì mình hơi ngại nên không dám nói muốn làm to.. (Dù sao cũng là mình tự bỏ tiền ra làm...^^;;) Nên mình chỉ nói là muốn một size sao cho dáng và cảm giác chạm vào được tự nhiên nhất.. Sau đó bác sĩ hỏi mình muốn cup B hay B căng đầy.. Mình nói là muốn đầy hơn một chút.. Bác sĩ cho xem ảnh ngực của người mẫu và nghệ sĩ rồi hỏi size đó có ổn không, mình nói là được.. rồi lấy hết can đảm nói.. 'Vì vốn dĩ chẳng có gì cả.. đã làm thì em muốn làm to một chút.' Thế là bác sĩ nhìn với vẻ hiểu ý và nói đã hiểu.. rồi bảo ca mổ sẽ kết thúc nhanh thôi.. Làm xong thiết kế.. mình được chị y tá dẫn vào phòng hồi phục.. Lúc đó mình ngồi có chút căng thẳng thì ngay lập tức một chị y tá khác (người ở phòng mổ) đến.. Dẫn mình vào phòng mổ.. phòng mổ lớn hơn mình tưởng.. nhìn sơ qua thôi nhưng có vẻ có thể mổ cùng lúc tới 3 người.. Nằm xuống.. đo huyết áp.. cắm kim truyền.. và buộc chân lại (không phải rạch rồi nhét vào ngay khi mổ.. Mà sẽ đưa vào trước một thứ giống như bong bóng nước.. rồi dựng bàn mổ lên để cho ngồi dậy xem có thấy kỳ không.. Từ đó quyết định sẽ đặt 250 hay 275.. vì bệnh nhân có thể bị trượt sang bên nên họ buộc chân lại.) Sau đó bác sĩ gây mê đến, vừa cười vừa nói mình là bác sĩ phụ trách gây mê.. rồi cắm kim vào đường truyền và bảo hít vào thở ra thật sâu 10 lần thôi, ngủ dậy là xong.. Đọc review mình từng thắc mắc sẽ có cảm giác thế nào... nhưng đến nhịp hít vào thở ra lần thứ 3.. Mắt mình mờ dần rồi mất ý thức.. Sau đó mở mắt ra thì đã ở phòng hồi phục... không biết họ nhận ra mình mở mắt thế nào mà chị y tá lập tức đi vào.. Chị ấy hỏi có ổn không.. rồi báo cho mình biết kết quả phẫu thuật.. Chị bảo tháo đai bụng đang quấn quanh ngực ra để nhìn ngực... lúc đó đầu óc vẫn còn mơ màng nên không thể đánh giá chính xác, nhưng mình nghĩ là 'lớn hơn rồi'. Rồi khi quấn lại.. Họ nhét một chiếc khăn mỗi bên và một chiếc vào khe ngực, tổng cộng ba chiếc, rồi siết chặt bằng hai lớp đai bụng một cách không thương tiếc.. Siết chặt đến mức sau này xương ở khe ngực còn đau.. Ban đầu họ còn tưởng là 250 nên mình đã định thất vọng, thì sau đó sửa lại là 275 và báo cho mình, nên mình rất vui.. Ai cũng biết mà.. đã làm thì dĩ nhiên nên làm to hơn một chút cho đáng...^^;; Bác sĩ nói mô của mình khá dày nên lúc bóc tách rất dai và chảy khá nhiều máu, có thể sẽ phải mang túi dẫn lưu máu khoảng một ngày, nhưng may là mình không phải mang cả túi dẫn lưu máu.. Sau này mình chỉ đeo bộ giảm đau một ngày.. chỉ cái đó thôi đã cực kỳ vướng víu rồi, nếu thêm cả túi dẫn lưu máu thì chắc sẽ rất phiền.. Nhìn cơ thể mình mà mình còn thấy tự hào nữa...^^;;;; Họ hỏi có người thân đến đón không, khi mình nói có thì họ lấy điện thoại của mình ra khỏi túi.. Họ chỉ cho mình nút nâng hạ giường, đúng lúc đó bạn trai gọi nói đang ở dưới tầng.. Nhưng mình chóng mặt quá, hoàn toàn không thể đứng dậy ngay được.. nên bảo anh ấy một tiếng nữa quay lại...^^;; Rồi mình cố gắng giữ đầu óc tỉnh táo khá lâu.. Dần dần cảm giác chóng mặt có vẻ giảm đi.. Mình xin phép chị y tá rồi gọi bạn trai vào.. Khi xuống giường và mặc quần áo lại, chị y tá vừa giúp vừa có vẻ hơi ngạc nhiên... Người khác nói rằng rất khó ngồi dậy phần thân trên, nhưng mình ngồi dậy khá dễ và tự mặc đồ rất ổn.. Túi xách của mình cũng khá nặng vì nhét cả quần jeans và áo len đã mặc khi đến bệnh viện vào trong.. Mình còn nhấc bổng lên được...^^;;; Ra khỏi phòng hồi phục rồi hẹn giờ tái khám ngày hôm sau, trên đường ra ngoài.. mình còn gặp bác sĩ.. Khi nói lời cảm ơn, bác sĩ cũng nhìn mình với vẻ hơi lúng túng...^^ Có lần bạn mình đi đón em của cô ấy, lúc đó cô ấy nói là đến cả việc đẩy cửa để đóng lại cũng không làm được.. Nhưng lúc kéo thì dù có cảm giác hơi căng, vẫn không có vấn đề gì.. Ban đầu mình định đi taxi để khỏi làm phiền bạn trai... nhưng đọc review của người khác thì.. Có người nói khi đi xe mà gặp gờ giảm tốc thì gần như là sống lại từ cõi chết.. Nên dù hơi áy náy.. mình vẫn nhờ bạn trai chở đi thật chậm.. nhưng đường đi vốn cũng không được bằng phẳng lắm.. Mỗi lần xe xóc lên.. dù ngực đã được cố định rất chắc rồi, vẫn phải bật lên một tiếng 'hụt!' Vì muốn đăng nhanh nội dung dài nên mình viết lỗi chính tả rất nhiều.. câu cũng hơi gượng.. mong mọi người thông cảm.. Lần này cũng dài nên.. mình sẽ chia ra, phần sau sẽ đăng ở bài tiếp theo...^^;

좋아요 0

Chưa có bình luận.

Bài khác cùng danh mục