Ban đầu mình chỉ làm LAMS ở bắp tay và mặt trong đùi thôi, hồi đó làm ở Busan. Lúc đó mình vẫn tỉnh, mũi tiêm gây tê (chắc là gây tê cục bộ?) đau như điên, nhưng sau đó thì nhanh chóng đỡ hơn. Rồi vừa nói chuyện với viện trưởng nữ vừa hút;; Sau này còn cho mình xem lấy ra được bao nhiêu bằng ống tiêm. Vì có lẫn một chút máu nên thành màu cam là không tránh được. Chỉ cần lẫn một hai giọt thôi cũng đã thành màu cam rồi. Nên mình thấy cũng ổn, hiệu quả cũng tốt. Nhưng sau đó mình lên bệnh viện chính ở Seoul để hút mỡ bằng gây mê ngủ hẳn, và còn cấy hip dip nữa. Lúc đầu họ bơm vào căng cực nhiều, nhìn nghiêm trọng như mông người nước ngoài, chị ruột mình ở bên cạnh chăm sóc, sát trùng này nọ, rồi ngày nào cũng chụp ảnh phần lưng cho mình xem. Hồi đó mình đã nghĩ, xong rồi, tiêu rồi. Không ngờ lại thành mức độ như thế này, nghiêm trọng quá;; nhưng dù sao theo thời gian nó cũng xẹp dần, cuối cùng cơ thể lại trở về dáng bình thường.. lúc đó không biết có nên làm to hơn không;; Thực sự sau khi trải qua từ LAMS -> hút mỡ + cấy mỡ theo thời gian, mình mới hiểu vì sao các nghệ sĩ như ㅈㅈㅅ hay ㅇㄴ lại có phần hông rộng và đẹp như vậy. Nếu kết quả được đảm bảo chắc chắn, thì chỉ cần có thời gian và tiền là không gì là không thể. Dù sao sau khi làm xong cũng sẽ đau và phải chăm sóc, ở nhà hai ba tháng chắc là làm được. Mình chính là như vậy. Ban đầu mình làm LAMS vì giảm cân quá khó, rồi sau đó vì không có tác dụng phụ gì và thấy ổn nên mới làm tiếp. Mình cũng thấy ghen tị. Nếu là nghệ sĩ thì dù sao cũng được giới thiệu từ các phòng khám da liễu, thẩm mỹ mà mình vẫn đi, công ty thì cũng đã quyết sẵn kết quả, lại có rất nhiều tiền. Chỉ cần bỏ thời gian và chịu đau là được, mức đó thì chắc dễ thôi. Đau thì cũng không phải chuyện dễ, nhưng nếu kết quả được bảo đảm như vậy và dữ liệu tích lũy nhiều đến thế thì mình cũng sẵn sàng làm. Mình đã đi xem rất nhiều nơi, trước lúc vào phòng làm còn khá lo, nhưng sau khi làm xong thì gia đình có lúc vẫn ngạc nhiên khi nhìn mình sau hơn 1 năm, bảo kiểu “rồi cũng có ngày con như thế này à..”, “gần như không còn mỡ gì nữa, con lấy hết rồi”, rồi lắc đầu. Số tiền đó cuối cùng cũng gần bằng chi phí đăng ký PT nhiều lần mà, đúng không? Tất nhiên ở đây mình không được chủ quan, lúc nào cũng phải để ý và cố gắng hơn nữa, nhưng thay vì cứ PT một cách mù quáng.. thì thà liều một lần làm dứt điểm rồi sau đó đi PT còn tốt hơn cho cả cơ thể, tinh thần và tâm trạng.. (hiện tại mình cũng đã thử cả PT lẫn pilates rồi) Bây giờ việc tập thể dục hay mặc legging chỉ là hơi ngại thôi, chứ không đến mức hoàn toàn không dám nhìn. Mình vẫn mặc một cách tự tin và đi tập. Nhờ vậy mà mình còn muốn đi tập hơn, tâm trạng cũng thoải mái hơn. Mình khuyên làm. Với cả các viện trưởng và nhân viên chăm sóc mình lúc đó đều rất thân thiện (ở bệnh viện chính có một bác sĩ nam lớn tuổi, trừ bác đó ra thì;;; mọi người đều thân thiện), mỗi khi làm gì có sợ hay lo lắng, họ đều ở bên cạnh giúp mình. Đó là sự an tâm duy nhất lúc đó. Nhưng vì hút ra quá nhiều nên thời điểm đó rất cần thể lực, xong rồi về nhà phải chăm sóc thật tốt. May mà chị ruột giúp mình nhiều, từ sát trùng cho tới những lúc có việc nguy hiểm bất ngờ đều hỗ trợ và là chỗ dựa rất lớn. Ví dụ như về nhà rồi ban đêm tự nhiên chóng mặt hay khó ngồi dậy? Có chị ruột ở bên cạnh (lúc đó chị ruột ở nhà) thì thấy thoải mái hơn, và sự bất an cũng dịu xuống Ngày nào cũng vừa sát trùng vừa cười cho qua, kiểu nhìn mông này đi, điên thật. Hồi đó thật sự rất đau đấy? Nhưng thời gian trôi qua thì thấy đó là một lựa chọn rất đúng. Bây giờ thậm chí chẳng còn nhớ rõ cảm giác đau nữa Cứ liều mà làm đi, mình khuyên thật.
Biểu tượng cảm xúc
Bài review này là một bài hậu ký theo đuổi vẻ đẹp tự nhiên.