Hồi nhỏ đúng là chỉ có đường mí đôi trong rất mờ. Lúc trung học, khi mình làm các thao tác tạo nét mí đôi như dán bấm/điều chỉnh, thì có ra một đường. Mỗi khi nhắc chuyện phẫu thuật mí đôi, mọi người nói “đã có đường rồi, sao lại cần phẫu thuật?”, nên mình cũng từng nghĩ có lẽ không cần thiết. Nhưng sau khi đi làm, mình phải nhìn máy tính nhiều hơn, càng mệt thì càng phải siết mắt nhiều hơn khi nhìn màn hình, ngược lại trong sinh hoạt hàng ngày mình lại ít siết mắt hơn. Khi để mắt “nhàn” thành thói quen thì cứ chụp ảnh là ngoài vẻ buồn ngủ ra còn hay mở mắt kiểu “mắt rắn”, và đường đã tạo nên lại bị xô lệch, nhìn ảnh camera sau lưng mà stress, gần như muốn phát điên. Nên mình quyết định vì hai lý do: (1) Muốn đường mí đôi không bị đứt quãng. (Nếu sau khi ngủ dậy vẫn không mất, mà luôn giữ cùng một đường, cùng một kích thước.) (2) Ngay cả khi mình để mắt lỏng, không muốn nhìn giống mắt buồn ngủ hay “mắt rắn”. Hai lý do đó khiến mình quyết định mổ. Mình chưa từng tưởng tượng ra các đường nét đặc sắc ngoài hình ảnh mình có, Nên có vẻ mình chọn tự nhiên kiểu in-out. Khi đọc review, những đôi mắt mình nghĩ “đẹp quá!” đều là của bác sĩ ở bệnh viện mình mổ lần này, Mình thấy thị hiếu của bác sĩ này cũng rất giống mình, khó tin luôn. Đặt lịch rồi đến bệnh viện, không phải chờ nhiều. Ghế được ngăn vách khiến mình thấy mới lạ (lúc đi chỉa chỉa chỉa… thật sự rất tiện khi đi lấy chỉ) Trước tiên nói chuyện với chị trưởng nhóm rồi mới gặp bác sĩ. Bác sĩ có mang theo một ảnh mắt trong các ca đã mổ mà mình muốn xem. (Ấn tượng hơi giống dạng in-out mí đôi kiểu mí mắt mèo.) Mình có mắt ngang ngắn hơn ảnh đó một chút. Nhưng bác sĩ nhìn rất kỹ rồi nói là từ trước tới giờ đã không còn dư không gian. Khi mình hỏi về canthoplasty sau (secondary canthoplasty / re-canthal widening), thấy vùng sau mắt có không gian, nhưng bệnh viện này làm kèm với thủ thuật retraction canthal phía sau, nên nói có thể làm hỏng hình ảnh kiểu mắt mèo mà mình muốn, nên mình nên cân nhắc. Bác sĩ nói ngay cả không làm mổ đó, vẫn có thể đưa đường vào đúng ý muốn. Lại còn có một điểm mình lo nữa, mình có khoảng cách giữa mắt và chân mày rất gần. Bác sĩ nói sau khi mổ đường mí đôi có thể dâng lên, làm hai thứ càng gần hơn. Đó là phần mình cũng rất sợ. Nhưng không phải kiểu “đang mổ thì làm hết luôn” Bác sĩ bảo trước hết làm mí đôi, nếu chờ tan sưng xong mà vẫn muốn, khi đó mới tư vấn canthoplasty sau hay các thủ thuật khác cũng không xấu. Với mình, người vẫn ngại đi salon làm xinh nên tránh cả việc ở tiệm làm đẹp vì bị “thêm thuyết phục”, điều này đúng là thiên đường.
Sau khi tư vấn xong, chị phụ trách vào. Trong đầu mình khi cân nhắc thì phẫu thuật là chỉnh mắt + cắt mỡ + đường rạch. (Lý do mình chọn rạch là không muốn mất mí đôi lại một lần nữa khi thức dậy…) Nhưng chị ấy nói đúng ba điểm nên mình “à, hóa ra là vậy” và nghĩ phải đặt lịch luôn trong ngày. Còn khoảng cách giữa mắt và chân mày mà mình hỏi lúc gặp bác sĩ ban đầu, Bệnh viện này cũng nổi tiếng làm nâng chân mày, thế nên mình hỏi nếu làm kèm có cải thiện không. Bác sĩ giải thích thời gian duy trì của nâng chân mày, rồi giới thiệu luôn phương án khác là nâng trán. (Nhưng cũng dịu dàng dỗ mình rằng, đợi tới lúc sưng bớt đi để nhìn mặt rồi mới nghĩ nữa cũng không muộn.) Đặt luôn mổ vào tuần kế tiếp. Mình nói tuần đó là kỳ nghỉ nên rất muốn làm, bác sĩ dời mấy mốc mổ sau một chút và chèn lịch cho mình!! Ngày mổ thật sự tim đập như trống, đầu óc quay cuồng. Từ lúc đưa vào phòng thay đồ đến lúc về nhà, chưa lúc nào cảm giác không ổn. Nói thật, mình không biết trên bàn mổ có buộc tay nên giật mình, nhưng mỗi bước đều có người nói đang làm gì nên không có chuyện bất ngờ. Mình trả lời “chưa buồn ngủ chưa?” chừng hai lần, đến khi tỉnh lại thì phẫu thuật đã bắt đầu. Ngay cả lúc phải mở mắt trên bàn mổ, bác sĩ khen đường rất đẹp nên càng thấy háo hức. Phẫu thuật chẳng đau chút nào… còn xăm thì đau gấp trăm lần. Ngày cởi chỉ cũng không quá đau, Nhưng khi bác sĩ nói “Con chịu đựng giỏi quá nhé” ngay lập tức mình cảm thấy rất tự hào, giọng dịu dàng làm mình muốn khóc. Sau khi cởi chỉ, đang chờ thì bác sĩ tới. Vừa thấy bác sĩ là mình cười to hết cỡ răng và nói cảm ơn. Bác sĩ đã nói trước rằng vì còn sưng nên nhìn trên dưới mí đôi có thể tròn như bành trướng, đúng là sưng đó, bây giờ vẫn đang tụt dần. Thật sự, mình đi mổ một mình, không nói với bố mẹ, đã tưởng sẽ bị mắng to lắm Đến khi mở mắt cho họ xem xong, họ không nổi giận mà nói đường vào rất đúng, nên mình thấy mọi thứ thực sự ổn. Mọi người xem xong đều nói nó trông rất tự nhiên. Nói là có đường rạch thì có người rất ngạc nhiên, thậm chí có nhiều người lại hỏi có làm canthoplasty trước không~~ ㄱㅇㄷ Dù sưng chưa hết hoàn toàn, nhưng mở mắt đã dễ hơn trước nhiều, và vì độ cao chiều dọc đã khớp nên cảm giác độ rộng ngang không chênh lệch đáng kể. Dù sưng chưa tan hết, vẫn may là mắt và chân mày không dính sát nhau như tưởng. Theo như đã được giải thích trước mổ, có chút giảm thị lực. Mũi kính quen thuộc vẫn bù được nhiều, nhưng mắt kém nên có lúc phải nhìn cúi/nhìn gần gây mệt. Mình tin sẽ hồi phục sớm thôi!! Về rạch da, người ta nói theo dõi từ 1 đến 6 tháng. Nếu đường này còn mảnh hơn một chút nữa, mình sẽ có đúng hình dạng mình muốn >< Đây là việc làm tốt nhất trong những gì mình đã làm trong năm nay!!
Biểu tượng cảm xúc
1
이 후기는 자연미를 추구 하는 수술후기 입니다.