Mình phẫu thuật ngày 31. Chắc mình đã xem nhẹ nó quá. Vì trước đây từng làm mũi, mình nghĩ đã từng phẫu thuật thẩm mỹ một lần rồi thì cằm chắc cũng chỉ cần chịu đau một chút là được.. mình đã nghĩ quá chủ quan. Trước phẫu thuật, mình dành hẳn một ngày để lục tìm hết các bài đánh giá phẫu thuật và hỏi đáp về phẫu thuật, học đủ thứ, nhưng quả nhiên thực tế khác thật. Ngay khi tỉnh mê, ao.. mình vật vã trong khổ sở, một phút như một giờ, chỉ mình như vậy thôi sao? Với tâm trạng của mình, mình muốn trao giải cho những người đã làm phẫu thuật này. Nếu ai nói gì kiểu người đẹp thẩm mỹ hay gì đó, mình sẽ tự tin nói lại. Bạn đã từng khao khát điều gì đến mức chịu đựng cả khoảng thời gian đau đớn như vậy chưa? Những người khác đều mạnh mẽ vượt qua, nên mình cũng yên tâm nghĩ mình sẽ vậy, nhưng sao mình lại thế này ...ㅜ.ㅡ Cái này có vẻ khó chịu gấp 20 lần phẫu thuật mũi!!!! Mình đã làm phẫu thuật V-line. Có lẽ vì không chỉ làm hàm mà còn làm cả cằm trước nữa... nên khó chịu hơn mình nghĩ rất nhiều. Nói là đau thì không hẳn.. mà là không thở được.. không ngủ được, nhức nhối... tổng hợp lại là vậy. Không đau đâu. Vì họ tiêm thuốc giảm đau không đau... nhưng không hiểu sao tổng thể rất khổ sở. Mình cũng hơi bị viêm mũi, hôm đó lại có dấu hiệu cảm lạnh, nên máu mũi cứ chảy mãi... Chảy máu mũi và đau họng (mình có đeo ống dẫn lưu..) nên không thở được bình thường.. cũng không ngủ được. Mặt thì... thật sự giống một con cá nóc. Nhìn gương thấy buồn cười quá, nên sau đó mình cũng không nhìn gương nữa. Cười là cằm tê rần rầnㅋㅋㅋ Bên cạnh, mẹ cứ nói mặt mình quá đáng yêu, hỏi sao con người có thể sưng đến mức này được, rồi chụp ảnh liên tục...ㅡ,.ㅜ Thấy mình vừa viết cái này vừa cười khúc khích, chắc là đã sống lại được chút rồi. Ngày phẫu thuật thật sự mọi thứ đều phiền phức. Mình sợ chán nên còn mang theo Nintendo các thứ.. nhưng đừng nói Nintendo... ngay cả TV cũng không muốn xem. Cơ thể khổ sở thì không còn hứng làm gì. Mình không ngủ được chút nào, cứ đi tới đi lui ngoài hành lang bệnh viện.. rồi ngồi mãi trên ghế. Mẹ thì ngủ trên giường...ㅡ,.ㅡ Dù sao mình có mẹ chăm sóc nên cũng chịu đựng được phần nào.. Nếu ai định làm V-line... một mình có vẻ sẽ hơi khó. Nếu mình làm một mình, thì chắc không phải khó vì đau mà là khó về mặt tinh thần. Điều may mắn là mình không có tác dụng phụ của gây mê... (nôn, buồn nôn, chóng mặt, v.v.) Có hơi chóng mặt một chút nhưng chịu được. Mình vừa tỉnh dậy là đã đi lại. Đến mức y tá phải xin mình làm ơn về phòng bệnh ở ㅡ,.ㅡ; Chị y tá lạnh lùng quá nên mình với mẹ có chửi nhẹㅋㅋㅋㅋ Bây giờ vẫn là hình dạng một con cá nóc quấn băng, nên không biết phẫu thuật có thành công hay không, nhưng mình biết cằm trước đã ngắn lại như thể biến mất. Con người đúng là thay đổi nhanh, giờ lại lo có phải bị cắt quá mạnh không.. thật là.. cảm giác khi vào phòng mổ và khi ra khỏi phòng mổ khác nhau hẳn. Lúc vào phòng mổ chỉ nghĩ.. mong mình sống sót an toàn và mở mắt ra.. lúc đó là vậyㅎㅎㅎ~~ Hiện tại chia sẻ thông tin bệnh viện thì hơi khó. Qua một tháng, nếu mình hài lòng, lúc đó mình sẽ đăng đánh giá lại. Ở đây mình đã nhận được giúp đỡ từ các bài đánh giá phẫu thuật... nên sau khi phẫu thuật xong mình cũng không thể không viết. Và những ai đã làm phẫu thuật V-line.. ăn uống không bất tiện sao? Mình không cử động được cằm trước nên ngay cả uống nước cũng chảy ròng ròng... cổ họng đau nên bị sặc, ho khụ khụ.. đồ như cháo cũng không nuốt được, cứ ho...ㅡ,ㅜ Chỉ mình như vậy thôi sao? Đau họng khoảng khi nào thì hết...ㅜ.ㅡ Đói chết mất... cằm bị cắt thì nhức nhối muốn chết... vì đau nên cũng không nghĩ đến đói, chỉ nghĩ giá mà không đau là được... Vì đờm và nghẹt mũi mà thật sự rất rất khổ sở. Uống nước nóng cũng có giới hạn..ㅜ.ㅡ Thật sự nếu biết khó thế này thì mình cũng nghĩ thà cứ sống như cũ còn hơn. Nghe nói từ sau 4 ngày sẽ dễ sống hơn một chút... Từ khi nào mình mới thoát khỏi nỗi khổ này đây?
Thích 0