Xin chào ㅋㅋ Mình là người một tháng trước đã đăng bài ở đây hỏi “Nếu sửa chỗ này thì sao?”~ Người xung quanh cứ bảo đừng làm, và các thành viên ở đây cũng chân thành khuyên mình đừng làm; Nhưng đúng là thẩm mỹ vẫn là sự hài lòng của bản thân, cuối cùng mình vẫn làm, đến hôm nay là được một tuần. Mình vừa đến bệnh viện tháo chỉ về, nhưng vẫn thấy mũi của mình lạ lẫm quáㅜ Thật ra mình còn nghĩ mũi chưa làm có khi lại đẹp hơnㅜㅜㅜ;; Vậy bắt đầu review chân thật nhé~! -Silicone 2 mm, sụn tai, cấy mỡ trán (lấy từ vùng đùi)- Trước hết, đến nơi thì các chị bảo mình đi rửa mặt nên mình rửa mặt.. Rồi gặp bác sĩ trưởng ngay, bác sĩ dùng bút lông vẽ lên mặt mình. Đột nhiên bảo mình cởi quần; nên mình cởi, rồi bác sĩ lại dùng bút lông vẽ từ ngay dưới mông~ Sau đó đi thẳng vào phòng mổㅋㅋ Cởi cả đồ lót rồi nằm lên bàn mổ. Nhưng đột nhiên lại bảo mình đứng dậy, rồi nói cởi hết quần ra và thay quần lót khác?ㅋ Quần lót đó là quần lọt khe mềm nhũn, còn mỏng hơn cả vải không dệt.. Lần đầu tiên trong đời mình mặc quần lọt kheㅋㅋ Mình thay quần lót ở nơi có khoảng 4 chị phòng mổ đang nhìn. (Ngay từ đầu đáng lẽ phải nói mình thay cái này rồi vào chứㅡㅡ;) Sau đó mình nằm sấp, họ bôi dung dịch sát trùng lên mông và mặt sau đùi, nhưng không hiểu sao lại bôi đặc biệt nhiều vào hậu môn và vùng nhạy cảm đó;; Mình hỏi thuốc có vào trong cũng không sao à, thì họ nói kiểu vào thì còn tốt hơn? rồi cười nói đùa giỡn với nhauㅡㅡ; Sau đó họ cắm kim truyền vào cổ tay, vì sợ nên người mình run bần bật ㄷㄷㄷ, rồi đột nhiên nghe thấy giọng đàn ông, quay phắt lại thì thấy những người đàn ông mặc áo bác sĩ mà mình chưa từng thấy bao giờ đang đứng nhìn chằm chằm vào mông mìnhㅡㅡ;?? Mình thấy xấu hổ và không hiểu chuyện gì.. Rồi có gì đó truyền vào qua kim, mình mất ý thức.. Khi tỉnh lại thì phần mũi đã xong hết, và họ đang tiêm mỡ lấy từ đùi để cấy vào trán mình.. Mình khẽ mở mắt thì thấy đàn ông còn nhiều hơn... Mình nghĩ, chẳng lẽ đây là kiểu đối tượng thực tập bị đặt lên bàn mổ như mình từng nghe nói? nên hỏi “Sao mọi người lại ở đây? Mọi người đang được đào tạo à?” thì bác sĩ trưởng giật mình cười nói “Tôi ở đây mà~ haha”, rồi ca mổ kết thúc...;; Nếu trước đó có hỏi mình đồng ý cho đào tạo khi phẫu thuật cho mình hay gì đó thì mình đã không nói.. Dù sao cũng rất xấu hổ và sốc.. Phần thân dưới gần như bị cởi hết..ㅜㅜ.. Về nhà thì hoàn toàn không sưng.. không đau, không bầm.. cũng không chảy máu.. Trong mũi không có bông hay băng gạc, lỗ mũi thông thoáng nên thở tốt, chỉ dán vài miếng băng lên sống mũi.. Tai và đùi thì bị quấn băng kín mít.. Rồi hai ngày sau.. vết bầm hiện ra và mắt hơi sưng.. Đến ngày thứ ba thì không còn là người nữa mà là hồ ly chín đuôi.. Mắt cũng không mở nổi.. Sau đó sưng dần giảm, mình uống thuốc đều đặn, chăm chỉ chườm, cũng ra ngoài đi lại một chút.. Hôm nay đến bệnh viện tháo hết ra, các chị y tá và trưởng bộ phận đều ngạc nhiên nói sưng giảm thật sự nhanhㅋㅋㅋ Các chị ở phòng mổ thì hơi khó chịu.. Sau khi tháo hết chỉ, trước khi gặp bác sĩ trưởng, mình hỏi phần đùi thì khi nào tháo ra, họ hỏi sao không nói.. Ơㅡㅡ? Dù sao các chị ở quầy hành chính thì thân thiện.. còn người trong phòng mổ thì.. hơi..ㅋㅋㅋㅋ Vậy là phẫu thuật mũi đã kết thúc.. Thật ra mình cũng hơi hối hận.. Mũi trước nhìn có vẻ đẹp hơn, bây giờ không tự nhiên.. giống hồ ly chín đuôi;; Nhưng.. mình đã làm khi biết trước có thể như vậyㅜㅜ thấy đắng lòng quáㅜㅜ Trán cũng đã xẹp đi khá nhiều rồi.. hức..
Thích 0