Tôi đã hẹn đến bệnh viện lúc 2 giờ, nhưng hôm đó họ bảo bị lùi một tiếng nên hãy đến, vì vậy tôi đến lúc 3 giờ. Họ dặn tôi nhịn ăn từ 10 giờ tối hôm trước, và ca phẫu thuật bắt đầu khoảng 4 giờ rưỡi, nên tôi đã ở trong tình trạng nhịn ăn 16 tiếng và rất kiệt sức. Ca phẫu thuật kéo dài khoảng 2 tiếng, và tôi ở phòng hồi tỉnh hơn 1 tiếng. Sau khi tôi ăn cháo và y tá thấy tôi đã tỉnh lại, y tá bảo sang phòng bên cạnh để chụp ảnh, và trong quá trình chụp ảnh, tôi đứng không dễ dàng, nhưng vì là sau phẫu thuật nên tôi nghĩ khó chịu là chuyện đương nhiên. Họ bảo tôi đứng nghiêng, nên tôi nắm cửa để chụp, và từ khoảnh khắc họ bảo tôi nhìn thẳng phía trước thì tôi không còn nhớ gì nữa. Khi tỉnh dậy, tôi đang nằm sấp trên sàn và y tá đang hoảng hốt. Khi tôi chúi người ngã về phía trước, mặt tôi va xuống sàn và cằm bị rách. Trước đó tôi vẫn có ý thức, nhưng tôi nghĩ có lẽ tôi đã ngất trong khoảnh khắc vì thuốc mê chưa tan hết hoặc do nhịn đói quá lâu. Không phải tôi chỉ đơn giản là bị ngã, mà tôi đang không ở trạng thái ý thức hoàn toàn tỉnh táo vì thuốc mê chưa tỉnh hẳn / nhịn đói 18 tiếng / là bệnh nhân sau phẫu thuật chân. Khi xem CCTV, lúc tôi ngã về phía trước, y tá đang cầm máy ảnh, và vào khoảnh khắc tôi ngã thì không có ai có thể đỡ tôi. Người chụp ảnh lúc đó là y tá, nhưng vì khi ấy vai trò của cô ấy là chụp ảnh nên không thể đỡ tôi, và tôi nghĩ đó là lỗi của bệnh viện trong tai biến y khoa này. Cằm bị rách đến mức nhìn thấy xương hàm, cần phải khâu, nhưng ở bệnh viện chỉ có một y tá và một nhân viên quầy, còn bác sĩ đã tan làm, nên tôi vừa cầm máu vừa chờ trong lúc họ gọi bác sĩ. Họ đã ép cầm máu cho tôi, và ngày hôm sau chuyển tôi xuống khoa phẫu thuật thẩm mỹ ở tầng dưới để khâu. (Thực ra việc nhịn ăn, nếu là gây mê ngủ thì hình như chỉ cần nhịn đến 6 tiếng trước phẫu thuật, nên tôi cũng nghĩ việc tôi càng kiệt sức hơn do họ hướng dẫn sai có phải cũng là lỗi hướng dẫn sai không.) Hôm trước tôi nhận được điện thoại yêu cầu nhịn ăn từ 10 giờ, và vào thời điểm sau phẫu thuật, tôi đã nhịn đói 18 tiếng. Trước phẫu thuật, tôi đã nói với nhân viên hoặc y tá rằng tôi không có sức, và cũng nói rằng tôi bị hạ huyết áp tư thế đứng. Bệnh viện có chuyển tôi cho bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ, nhờ bác sĩ khâu cẩn thận, và có vẻ muốn xử lý tình hình; ngày tôi đi khâu họ cũng có biểu hiện như cho tôi truyền dịch, nhưng ngoài những điều đó, việc phải đi khâu cằm trong tình trạng chân bất tiện sau phẫu thuật khiến cơ thể tôi quá tải, nên tôi đang cảm thấy rất áp lực. Vào ngày phẫu thuật, cằm tôi bị ép bằng băng ép mặt nên hôm đó tôi cũng không ăn uống được tử tế.. Ngày hôm sau, sau khi đến khoa phẫu thuật thẩm mỹ để khâu và trên đường về nhà, tôi lại ngất trên tàu điện ngầm...(do nhịn đói lâu trước phẫu thuật và ngày hôm sau bị thương ở cằm nên không thể ăn uống tốt) Họ bảo tôi cứ 2 ngày đến khoa phẫu thuật thẩm mỹ một lần để không để lại sẹo, nhưng tôi cảm thấy thật bất công khi mình phải chịu những gánh nặng như tiền taxi đi lại, căng thẳng tinh thần, tiếng lục cục ở khớp thái dương hàm, v.v. Chi phí phẫu thuật là một khoản rất lớn, tới 4,7 triệu won, vậy mà lại xảy ra tai nạn an toàn, tôi cũng không thể hiểu nổi… Mong mọi người cho tôi lời khuyên về việc tôi nên yêu cầu bồi thường thiệt hại như thế nào.
Bài đánh giá này là bài đánh giá phẫu thuật theo đuổi vẻ đẹp tự nhiên.