Nếu có ai từng thoát ra khỏi hoàn cảnh giống tôi, xin hãy nhắn tin riêng hoặc để lại bình luận.. Hôm qua tôi đã chia tay bạn gái~ Tôi đã làm mũi đến 4 lần rồi đấy?? Nhưng thật sự tính cách của tôi đúng là tệ hại. Hoàn toàn điên, cực kỳ nhạy cảm, lại còn cầu toàn không phù hợp với bản thân, là một tính cách vô cùng mệt mỏi. Trước phẫu thuật, vì tính cách như thế nên có lẽ tôi đã vô thức né tránh hết những việc phức tạp, khó khăn, không kham nổi và không tự tin chịu trách nhiệm. Nhưng sau khi làm mũi, thật sự có thể gọi là tính cách vốn có của con người.. những thứ như vậy hình như lộ ra. Tôi từng có bạn gái quen hơn 5 năm, ngay cả trước phẫu thuật tôi cũng hoàn toàn làm loạn, làm theo ý mình, muốn gặp thì gặp, rồi suốt ngày biến mất, bảo đi đâu đó thì tôi bảo phiền và không đi, ngày nào cũng cãi nhau. Lần này tôi phải vào trung tâm huấn luyện nhưng lại hoãn nữa. Lần này phải đi tái khám nghĩa vụ lại.. thật sự tình trạng có thể ra mức 5 vì bệnh tâm thần. Kết luận là hôm qua tôi đã chia tay bạn gái. Viết những lời như thế này ở một nơi như thế này bản thân nó cũng hơi buồn cười. Hơn 2 năm nay tôi sống hoàn toàn khép kín, bạn bè liên lạc cũng mặc kệ hết, cố tình ném điện thoại sang một bên, giờ còn không biết điện thoại ở đâu. Tôi hơi khác người, cũng hay nói linh tinh, vì nhạy cảm nên nếu có gì đó không khớp hoặc lệch đi, tôi bỏ hết, rồi cứ mặc kệ, kiểu của tôi là vậy. Lần này vì mũi mà tôi thấy bức bối, nên hơn 10 ngày không bật điện thoại. Vì vậy tôi đang cãi nhau rất nhiều với bạn gái, tôi cũng từng tháo ra và phẫu thuật lại, lúc đó bạn gái đã an ủi tôi rất nhiều và đối xử rất tốt với tôi; Nhưng hôm qua khi gọi điện, hơn cả bạn gái, cái mũi của tôi ㅡㅡ;; Nó quan trọng hơn sao? Tôi chẳng còn biết bạn gái hay gì nữa, chỉ chăm chăm vào khuôn mặt, nên tôi đã nói chia tay đi. Nhưng đúng là thấy nhẹ lòng. Nhưng thật sự tôi nghĩ mình là một thằng tồi. Lần phẫu thuật lại này, bác sĩ trưởng cũng là một người rất tốt, vậy tại sao tôi lại ra thế này ㅡㅡ;; Tại sao tôi lại làm tất cả mọi người thất vọng và hành động như một người điên vậy? Có thật là chỉ khi chết thì mọi thứ mới kết thúc không? Tôi thật sự ghét việc trở thành một người xấu như vậy đối với ai đó. Tại sao cứ phải như thế này.. Tôi nên lên núi sao? Hay mặc kệ tất cả rồi đi đâu đó làm việc? Hay cứ buông luôn tinh thần và sống như bây giờ? Khi cố tỉnh táo lại để thử làm gì đó, thì lại càng khó khăn hơn;; Đây có lẽ không chỉ là vấn đề khuôn mặt, nhưng vì một thứ không được giải quyết nên 10 thứ còn lại đều rối tung. Đây là vấn đề tính cách của tôi nên chắc không còn cách nào. Thật ra mũi cũng không phải kỳ lạ nghiêm trọng, và có lẽ cũng vì tính cách tôi hơi khác người, theo đuổi sự hoàn hảo, nhưng trước phẫu thuật chắc chắn tốt hơn. Khuôn mặt vốn dĩ hoàn toàn tốt hơn trước phẫu thuật. Nhưng quay lại lúc đó là chuyện như mơ, và bằng cách nào đó tôi phải thoát ra. 1. Tôi nên lên núi sao 2. Mặc kệ hết và đi làm. 3. Học hành (trong tình trạng hiện tại thì hoàn toàn.. phi thực tế) 4. Làm phẫu thuật quay về quá khứ;; (nếu phục hồi mũi thì chắc có thể quay lại khoảng 80%) 5. Buông tinh thần và sống thoải mái; 6. Đi bệnh viện tâm thần. Có ai giống tôi, từng cực đoan đến mức đi tới tận đáy như thế này.. rồi thoát ra được không?? Nếu có thì xin hãy trả lờiㅠ Rất hoan nghênh tin nhắn riêng hoặc bình luận
Thích 0