Cuối cùng tôi đã phẫu thuật rồi. Vì đi xa để phẫu thuật nên bây giờ tôi đang ở motel... Tôi đã nghĩ đau thì dù thế nào cũng sẽ cố chịu đựng, nhưng cảm giác bí bách vì băng ép thật sự khó chịu.... À, cũng không đến mức không chịu nổi, nhưng vì nghĩ phải nói gì đó, nơi đầu tiên tôi nghĩ tới là đây nên tôi viết bài này. Bí bách, và tôi ngủ mãi vẫn thấy mệt và chóng mặt. Nhưng phải nằm thẳng nên tôi sợ, cũng không dám nằm nghiêng.... ㅠ Ngồi dậy thì lại thấy bí bách. Nằm xuống thì còn đỡ bí hơn một chút. Tôi cũng không biết sao đầu mình cứ nhức âm ỉ như vậy. Dù vậy tôi không hối hận. Tôi đã suy nghĩ rất lâu, và vì đây là quyết định không hối tiếc nên tôi không hối hận, chỉ là thấy bức bối vì thời gian không trôi nhanh nhanh lên... Có người nói sau phẫu thuật hôm đó còn đi xem phim, có phải thể lực tôi quá kém không? Vì tôi phẫu thuật qua đường quầng vú nên không có chuyện ống dẫn lưu đầy máu.. Chỉ là thấy bí bách và không có sức..^^ Khi thời gian trôi qua, tôi cũng sẽ đăng 후기. Cảm ơn..
Thích 0